Chương 1064

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1064

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Cung Dạ hừ một tiếng, lạnh lùng liếc Lãnh Nhược Băng một cái, đứng dậy bắt đầu mặc quần áo, không thèm nhìn Lãnh Nhược Băng nữa, điệu bộ giống như đang có chiến tranh lạnh.
Lãnh Nhược Băng buồn cười bĩu môi, cũng bắt đầu mặc quần áo, anh không để ý đến cô, cô cũng không để ý anh, xem ai kiên trì đến cuối. Ván cờ giữa cô và anh, cô luôn có tự tin cuối cùng người chịu thua nhất định là anh.
Cho nên Lãnh Nhược Băng nhanh chóng thu dọn xong xuôi, bước ra khỏi phòng trước, còn cố ý đóng sầm cửa phòng thật vang dội. Nam Cung Dạ giật nảy cả người, quay đầu nhìn cửa phòng nghiến răng nghiến lợi, người phụ nữ chết tiệt này, xa cách bốn năm, cũng đã làm mẹ rồi mà tính khí vẫn lớn như vậy. Rõ ràng là cô sai, cô không trân trọng con gái, lại còn dám nhìn anh với vẻ mặt đó, xem anh trừng trị cô thế nào.
Nam Cung Dạ dùng sức cài xong nút áo cuối cùng, mặt lạnh bước ra khỏi phòng, bước từng bước đi xuống lầu, kiêu ngạo giống như một con sư tử lạnh lùng. Chỉ có bản thân anh biết, trong lòng mình có bao nhiêu ngọt ngào, bốn năm anh cô đơn hàng đêm không ngủ được, hôm nay anh tìm được vợ về và còn có đứa nhỏ, lại có thể cãi vã với vợ giống như trước, ồn ào cãi nhau, cố ý kiêu ngạo với vợ, mấy ngày này thật thú vị.

Đi xuống lầu phát hiện Lãnh Nhược Băng đang ngồi trên ghế salon nói chuyện cùng mọi người, Ôn Di ngồi sát bên cạnh cô, hai chị em họ vô cùng thân thiết, mà những người khác đều dùng một ánh mắt thân thiện nhìn Lãnh Nhược Băng. Cảnh tượng như vậy làm anh vô cùng ấm áp.
Di chuyển con mắt đen, phát hiện mấy đứa trẻ đang chơi cùng nhau, đúng lúc này Hinh Nhã trèo lên bàn, đứng trên đó luyện võ, không cẩn thận ngã xuống. Nam Cung Dạ cách đó khá xa, còn chưa kịp chạy đến phía trước thì Mục Hạo Trạch và Quản Khả Phàm đã ra tay cùng lúc.
Mục Hạo Trạch phản ứng nhanh nhất, nhanh tay lẹ mắt nằm dưới người Hinh Nhã, lúc Hinh Nhã rơi xuống đã vững chắc đập trúng người cậu bé, đau đến nhăn răng trợn mắt.
Quản Khả Phàm nhanh chóng chạy tới phía trước kéo Hinh Nhã lên, quan tâm hỏi: “Hinh Nhã, em không sao chứ?”
Hinh Nhã lắc đầu: “Em không sao, anh Khả Phàm.” Rồi hơi cảm kích nhìn Mục Hạo Trạch đang dùng dằng bò dậy khỏi mặt đất: “Mục Hạo Trạch cảm ơn anh, anh không sao chứ?”
Nhìn Hinh Nhã thân mật nắm cánh tay Quản Khả Phàm, sắc mặt Mục Hạo Trạch càng tồi tệ hơn: “Đồ ngốc, mặt bàn như vậy cũng có thể ngã xuống, chưa bao giờ gặp qua người ngốc như vậy.”
Vốn dĩ đang khá cảm kích, Hinh Nhã muốn dùng biện pháp hòa bình để giải quyết với Mục Hạo Trạch, ngay lập tức ném chút lòng cảm kích đó ra chín tầng mây: “Hừ, ai cần anh nhiều chuyện, cơ thể cứng như vậy, cấn chết tôi rồi.
“Cậu không biết điều!” Mục Hạo Trạch tức đến đỏ cả mặt, ngược lại cậu ta không muốn đánh Hinh Nhã mà lại muốn túm lấy Quản Khả Phàm đánh một trận, ai bảo tên đó cuối cùng lại cướp người với cậu ta.
“Hừ!” Hinh Nhã kiêu ngạo kéo Quản Khả Phàm: “Anh Khả Phàm, chúng ta qua bên kia chơi, đừng để ý tới anh ta.”
Chơi với một mình Hinh Nhã, Quản Khả Phàm tự nhiên vui vẻ, gật mạnh đầu: “Được.
Nhìn Quản Khả Phàm nắm tay Hinh Nhã đi qua chỗ khác chơi, Mục Hạo Trạch tức giận mím chặt môi, đôi mắt ngọc đen lạnh đến nỗi đóng băng, đôi tay nhỏ cũng nắm thật chặt.
Quản Khả Hạm dè dặt bước tới phía trước: “Anh Hạo Trạch, anh đừng tức giận, em chơi với anh.”
Mục Hạo Trạch vô cùng khinh bỉ nhìn Quản Khả Hạm: “Đi qua một bên chơi, nhóc con.”
Quản Khả Hạm là người nhỏ tuổi nhất, chịu không được tủi thân, bị Mục Hạo Trạch quát như vậy, bĩu môi nhỏ muốn khóc nữa, bây giờ Mục Hạo Trạch nhìn con gái khóc là thấy phiền, vì vậy ghét bỏ mà nhìn đi nơi khác, nhanh chân sải bước đến cạnh Hinh Nhã và Quản Khả Phàm, thật sự kéo Hinh Nhã qua.
Hinh Nhã bị kẹp ở giữa Quản Khả Phàm và Mục Hạo Trạch, giành qua giành lại, trước kia Nam Cung Dạ không cảm thấy gì nhưng bây giờ cảm thấy vô cùng chướng mắt, bọn họ dựa vào đâu mà tranh giành con gái của anh, họ có tư cách gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận