Chương 1067

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1067

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thương Lang từ trước đến nay làm việc luôn nhanh chóng dứt khoát, rất nhanh đã chuẩn bị xong trực thăng, Tư Không Ngự lên trực thăng trước, liếc mắt nhìn sâu xa một cái, hòn đảo này bây giờ đã nằm trong tay anh, nhưng anh không thích chút nào, tại đây anh đã buông tay ba mình, giết ông nội mình, anh đã phạm tội ác, hòn đảo này đã chứng kiến tội ác của anh.
Từ trước đến nay anh đều cảm nhận được tội ác của chính mình, từ nhỏ đến lớn hai tay của anh dính đầy máu, lúc mới gặp Lãnh Nhược Băng, nhìn thấy đôi mắt sạch sẽ trong sáng của cô, anh cảm thấy mình vô cùng dơ bẩn, cảm thấy mình vốn không xứng với cô, cho nên anh huấn luyện cô rất nghiêm khắc, muốn đôi tay cô cũng dính đầy máu, như vậy bọn họ đã có thể sống cùng một thế giới.
Nhưng ai ngờ cho dù anh đã nỗ lực làm rất nhiều việc, cuối cùng cô vẫn không thuộc về anh.
Hiện tại Tây Lăng Vi ở bên cạnh anh, mà anh cũng quyết định chung thủy cả đời với cô, cô cũng sạch sẽ và thuần khiết, vậy cũng tốt, dùng sự thuần khiết của cô rửa sạch một thân đầy tội ác của anh.

Trực thăng bay qua trời cao, băng qua biển xanh đến Tây Lăng, một giây trước khi trực thăng đáp xuống, cuối cùng Tư Không Ngự cũng mở đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt, lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, cảm giác cuối cùng cũng rời khỏi nơi tội ác kia.
Lúc trở lại thần điện Tây Lăng, đúng vào xế chiều, Tây Lăng Vi đứng dưới gốc cây mộc miên đón anh, cô cười vô cùng đẹp, hai má đỏ bừng đối lập với màu hoa mộc miên
Lần đầu tiên có một người phụ nữ, yên lặng chờ anh về nhà như vậy, trong lòng Tư Không Ngự xẹt qua một dòng nước ấm. Vì thế anh cũng khẽ cười, không đợi anh vươn tay, cô đã chạy đến bên cạnh anh, thân mật khoác cánh tay anh.
Bọn họ trước nay đều là như vậy, anh chưa bao giờ phải chủ động bước về phía trước một bước, cô sẽ buông bỏ sự rụt rè của phụ nữ mà chủ động tới cạnh anh, mà lúc tới gần cô cũng rất có chừng mực, chưa bao làm anh cảm thấy gánh nặng, cũng không làm cho anh thấy khó chịu.
Tây Lăng Vi giống như đón chồng đi chiến đấu nơi xa về, nhìn Tư Không Ngự với ánh mắt tôn sùng anh hùng: “Em làm món anh thích ăn nhất.” Đúng vậy, biết được anh sắp về tới, cô tự mình xuống bếp nấu cơm cho anh.
Tư Không Ngự cảm nhận được hơi thở lạnh buốt trên người, nụ cười của cô dần dần bị đông cứng, vì vậy anh nhẹ nhàng nắm tay cô: “Được, đi ăn cơm thôi.”
Mặc dù từ nhỏ là công chúa sống trong nhung lụa, nhưng Tây Lăng Vi chưa bao giờ tỏ vẻ trước mặt Tư Không Ngự, cũng không hề yếu đuối, cô giống như những người con gái bình thường khác, cam tâm tình nguyện chăm sóc chồng. Lúc anh rửa tay thì lấy nước cho anh, đưa khăn lông, lúc ăn cơm thì chủ động kéo ghế cho anh, xới cơm, mang canh cho anh.
Tất cả những việc này đều làm Tư Không Ngự cảm thấy ấm áp/
Nhìn mấy món ăn trên bàn, trong lòng Tư Không Ngự càng xúc động nhiều hơn, những món này đều là món anh thích ăn, hơn nữa đều nấu theo khẩu vị anh thích, anh không thích dấm nên mỗi món ăn kể cả canh cũng không có một chút dấm, cô nhớ rất rõ ràng ở thích của anh. Mặc dù bốn năm anh chưa từng chung sống cùng cô, nhưng cô lại biết tất cả sở thích của anh, chỉ có thể nói cô vô cùng để tâm đến anh.
Ngược lại anh chưa bao giờ để ý đến cô, cũng chưa từng quan tâm cô, cô thích cái gì, ghét cái gì, anh không hề biết.
Chẳng lẽ thật sự giống như lời Lãnh Nhược Băng nói, anh vẫn luôn xem nhẹ người phụ nữ tốt thật lòng yêu mình sao?
Nhìn Tư Không Ngự ngẩn người, Tây Lăng Vi hơi lo lắng: “Có phải thức ăn em làm không hợp khẩu vị anh không?”
Đột nhiên Tư Không Ngự hoàn hồn, khẽ cười: “Không có, thức ăn em nấu anh rất thích ăn.” Dừng hai giây, giống như đang suy nghĩ nên nói gì: “Em thích ăn món gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận