Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tâm tư của Jason đối với Triển Du là tâm tư của Tư Mã Chiêu mà người qua đường nào cũng biết.

Mục Hàn không biết chuyện Triển Du mang thai, tất nhiên cũng không biết Jason dùng thủ đoạn ác độc nào để trả thù Nam Khôn. Ý tứ của câu nói cuối cùng đơn giản là vì sợ Triển Du không chịu nổi sự lăng nhục của gã nào đó, kích động làm ra chuyện ngốc nghếch cho nên khuyên cô, người thông minh, co được dãn được, người còn sống thì thù nào cũng có thể báo, đừng nên nghĩ quẩn trong lòng.

Triển Du hiểu rõ ý của anh, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó dứt khoát ngắt điện thoại.

Cô vốn muốn dùng clockword trong skype nhắn tin với Mục Hàn nói tình hình thay ca trên đảo của vệ sĩ nhưng ngẫm lại rồi lại thôi.

Dùng Skype nhắn tin quốc tế cũng không có gì, chỉ là điều kiện hạn chế rất nhiều, hơn nữa cô không hay dùng tiếng Tây Ban Nha, một từ đơn cũng phải mất nửa ngày, mà chuyển sang tiếng Anh thì quá phiền toái lại lãng phí thời gian, cô đã vào đây được gần 10 phút, nếu như không ra ngoài dù Jason không nghi ngờ thì chủ của chiếc điện thoại này cũng sẽ tìm tới.

Sau khi cúp máy Triển Du nhấn nút xả nước, sau đó đập điện thoại thành mấy mảnh rồi ném vào trong nước chảy.

Lúc đi ra ngoài Jason thấy mặt cô tái nhợt, mắt hơi lờ đờ, ấm giọng hỏi: “Bụng không thoải mái sao?”

Triển Du lắc đầu, hiếm khi giọng điệu mềm nhũn: “Đau dạ dày, chúng ta về thôi, tôi không muốn đi dạo nữa.”

“Chắc là tối nay ăn cái gì bậy bạ rồi, để tôi gọi Oman nấu cháo hạt sen nóng cho em.” Jason nói xong liền lấy điện thoại ra gọi về cho bảo mẫu ở nhà, sau đó vô cùng tự nhiên dắt Triển Du ra bãi đỗ xe.

Rốt cuộc cũng liên lạc được với mấy người bên Mục Hàn, thần kinh căng cứng của Triển Du mấy ngày nay cũng thả lỏng hơn một chút, trên đường trở về đối với sự động tay động chân của Jason phản ứng của cô cũng không còn kịch liệt như trước nữa, mặt lạnh khi thấy cái móng chó kia đang tác quái trên lưng mình.

Từ trước đến nay bảo mẫu Oman làm việc rất nhanh nhẹn, khi bọn họ trở về thì cháo đã xong, Jason ăn cùng Triển Du, có người gọi điện thoại cho gã, gã liền lên lầu nghe, kết quả mãi cho tới khi Triển Du ăn cháo xong, tắm rửa xong gã cũng chưa ra khỏi thư phòng.

Triển Du nghi hoặc trong lòng, thật sự không còn biện pháp gì, vào phòng ngồi xem TV, sau đó nằm lăn qua lăn lại trên giường như cái bánh áp chảo, mãi cho tới nửa đêm rốt cuộc Jason cũng đột nhiên đi vào.

Mấy hôm nay tuy gã nào đó không thật sự động vào cô nhưng mấy thứ như ôm hôn lại làm không ít, buổi tối còn nằng nặc đòi chung chăn gối với cô, Triển Du vô cùng chán ghét trong lòng, mầy lần muốn sờ chiếc đèn đầu giường muốn chết cùng gã nào đó nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Cô cho rằng đêm nay Jason sẽ như bình thường đến khi hôn đủ sẽ bỏ qua cho cô.

Ngoài dự liệu, gã nào đó hôn nửa ngày cũng không có ý thu miệng lại, cuối cùng còn kéo cả quần ngủ của cô xuống.

Triển Du kinh hãi trong lòng, thật sự không thể nhịn được nữa, thừa dịp Jason không đề phòng đưa tay cho gã một cái bạt tai.

“Bốp” một tiếng, âm thanh như nổ vang trong màn đêm yên tĩnh, chói tai lạ thường.

Jason dùng đầu lưỡi liếm nơi bị đánh, vẻ mặt lạnh lùng tàn ác dùng một tay tháo đai lưng, đôi mắt hẹp dài ngập tràn vẻ hung ác nham hiểm.

Triển Du biến sắc, lập tức bắn người dậy, muốn chạy trốn.

Jason lợi dụng tư thế của hai người lúc này chỉ một bước đã mạnh mẽ kéo cô trở lại giường.

Bụng bị gã dùng đầu gối ngăn lại, trong nháy mắt Triển Du như một con cá bơi đến chỗ nước cạn, tất cả giãy giụa đều bị ngăn cấm.

Jason thấy rốt cuộc cô cũng “nghe lời”, vẻ hung ác trong mắt lui đi, chậm rãi cúi xuống, mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm, giọng điệu trầm thấp mà nguy hiểm, gã nói: “Tôi đã cho em mật báo với đồng bọn rồi, có phải em cũng nên tỏ chút lòng thành không? Hửm?”

Thân thể Triển Du chấn động mạnh, đôi mắt tròn xoa trừng thật lớn, sóng triều cuồn cuộn trong lòng, cô há miệng nhưng không biết nói gì.

Trong nhà vệ sinh không có thiết bị theo dõi, chỉ bằng tiếng ho của cô căn bản không thể nói lên điều gì, chẳng lẽ Jason đã bắt gặp động tác giấu nghề của cô?!

Trong đội Liệp Ưng tuy kĩ thuật trộm của cô không qua được Đổng Kiêu nhưng bình thường người ngoài nghề căn bản không có khả năng địch lại thì làm sao mà ở khoảng cách xa như vậy có thể nhìn thấy động tác trộm của cô, vậy mà tối này lại bị gã này phát hiện! Làm sao gã phát hiện được chứ?!

Jason như đã nhìn thấy suy nghĩ của cô, nhếch môi lên, lại nói một câu khiến cho Triển Du tức đến nôn ra máu: “Giật mình như vậy, xem ra tôi đã đoán đúng.”

Trước đó vốn ngã không hoài nghi Triển Du, về sau trong thư phòng nhận được điện thoại của tướng quân Charles, nói hai ngày nay bọn họ phát hiện ra tổ chức Hắc Hổ đã từng xuất hiện ở Cartagena, bảo gã hãy chú ý an toàn. Gã nhớ tới biểu hiện khác thường của Triển Du ở làng du lịch, trong nháy mắt như đã cảm giác được Triển Du có gì đó giấu diếm. Vì vậy vừa rồi cố ý thử cô, không ngờ thật sự đã cho gã một ngạc nhiên lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận