Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đi chưa được hai bước, Lý Kỳ Ngôn cũng bị đánh thức, anh ta dụi dụi con mắt, nhìn thấy người bên cạnh:
“Tiểu Thủy, chào buổi sáng.”
Hành động của Tạ Thu Thủy chậm chạp, lại không muốn chính mình bị lộ, chỉ có thể bày ra nụ cười chuẩn Mona Lisa:
“Chào buổi sáng.”
Lý Kỳ Ngôn tìm điện thoại di động, liếc nhìn, tức khật giật bắn mình:
“Đã trễ thế này rồi hả! Bị muộn rồi… Tiểu Thủy, anh sửa sang lại một chút rồi ra ngay.”
Anh ta vội vàng chạy về phía gian phòng.
Tạ Thu Thủy bò lên ghế sô pha, yên tĩnh chờ.
Còn tốt, Trình Hiểu Lễ vẫn còn có chút lương tâm, không có ngồi cùng cô ở trên ghế sô pha mà cũng đi vào trong phòng bếp.
Cũng không biết anh ta thức dậy sớm như thế nào, so với mấy người bọn họ, Trình Hiểu Lễ đã ăn mặc chỉnh tề, xem ra anh ta là người duy nhất có thể có thời gian rảnh để chuẩn bị bữa sáng.
Thật ra mấy người bọn họ cũng không đi làm, nhưng đúng lúc hôm nay Lí Kỳ Ngôn có việc, vì lẽ đó nên chỉ có mình anh ta luống cuống, Lâm Xuân Lộ ở trong phòng vệ sinh lại vô cùng lâu.
Tạ Thu Thủy nghĩ rằng chính mình không động đậy là có thể quên đi vật gì đó ở trong thân thể, nhưng ngay khi cô ngồi yên tĩnh ở trên ghế sô pha vờ chơi điện thoại di động, đồ vật trong cơ thể bỗng nhiên rung lên.
Cô túm lấy tấm vải ở bên cạnh ghế sô pha, cái mông ưỡn theo hai lần.
Ngày hôm qua vốn đã bị đồ vật này khiến vừa tê dại vừa mềm nhũn, bây giờ lại rung lần nữa, khiến huyệt sau cũng có cảm giác, Tạ Thu Thủy hoảng hốt, lại có cảm giác như bị Trình Hiểu Lễ đè lên làm.
Mỗi một lần Trình Hiểu Lễ đều có thể khiến thân thể Tạ Thu Thủy lưu lại ấn tượng sâu sắc.
Thuộc về phản xạ có điều kiện rồi.
Cô hờn tủi liếc nhìn vào nhà bếp.
Điều khiển ở trong tay anh ta, ngược lại anh ta còn chơi không biết trời đất gì.
“Tiểu Thủy, em có biết chìa khóa của anh ở đâu không?”
Tiếng hỏi thăm của Lý Kỳ Ngôn chợt truyền đến từ trong phòng.
Tay Tạ Thu Thủy siết chặt rồi lại thả lỏng, lỏng rồi lại chặt, đè tiếng rêи ɾỉ của mình xuống: “Ừ không… Không thấy… ”
Cô run lập cập gửi tin nhắn cho Trình Hiểu Lễ: [ Tắt nhanh! ]
Rất nhanh người bên kia đã trả lời một tin: [ Ừ. ]
Nghe lời như vậy?
Tạ Thu Thủy cảm thấy không đúng lắm, nhìn về phía nhà bếp, ai biết đồ vật trong cơ thể không chỉ không dừng lại, trái lại còn thay đổi tần suất, trở nên lúc nhanh lúc chậm, khiến người ta không đoán được.
[ Trình Hiểu Lễ, anh tắt nhanh lên! ]
[ Chưa tắt à? anh ấn rồi mà… Vậy để anh thử lại. ]
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận