Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ký ức mơ hồ quay cuồng đến đoạn bản thân bị Nguyên Tuấn Sách véo đến ngất xỉu, trong nháy mắt Hạnh Mính chống tay lên giường, sợ hãi ngồi thẳng dậy, lôi kéo nửa người dưới thê thảm đến sắp tàn phế của mình, gian nan dựa lên đầu giường.

Xốc chăn lên, quả nhiên, tinh dịch vẫn còn đọng lại giữa hai chân, giờ đã đông đặc thành đốm trắng đục, xem ra những thứ bắn vào đều đã chảy ra gần hết.

Hạnh Mính nuốt nước miếng, cơn đau đớn khiến cô theo bản năng che cổ lại. Ngón tay vừa đụng tới làn da, một cơn đau nhức nóng bỏng đã đánh úp lại, cô vội vàng cúi đầu, nhìn thấy dấu hôn rậm rạp trên ngực, cả người không có lấy được một tấc da thịt còn màu trắng, ngay cả cánh tay cùng cổ tay cũng toàn là vết hôn cắn.

Thậm chí đã có mấy chỗ còn bị rách da, Hạnh Mính lần đầu tiên sợ hãi không dám nhìn cơ thể của mình như vậy, nỗi sợ hãi cứ mãi dâng cao không thể kiềm chế. Cô bò xuống giường, ý thức không rõ, tìm đến cửa phòng.

Nơi này là địa bàn trong phạm vi khống chế của Nguyên Tuấn Sách, cho dù cô có làm cái gì đều có thể bị anh nghe thấy rành mạch.

Lúc này Nguyên Tuấn Sách dịch chuyển tức thời, đột nhiên xuất hiện trước mặt Hạnh Mính. Hạnh Mính bị dọa sợ, giật mình ngã ngồi xuống đất, sau đó lập tức quay đầu bò lại phòng ngủ, trên mông vẫn còn dính tinh dịch đang chảy ra. Cửa huyệt sưng đỏ, chung quanh còn có dấu vết của chất lỏng trắng đục khả nghi, môi âm hộ sưng lên khép kín, tinh dịch đọng lại giữa khe hở, phảng phất như bôi trơn, tô điểm cho hai cánh môi thịt.

Nguyên Tuấn Sách cười khẽ, đi theo phía sau cô, không nhanh không chậm đi về phía trước.

“Hạnh Mính giống như một con chó, loài chó cũng bò như thế này. Hạnh Mính thật đáng yêu, về sau cũng làm một con chó được không, Hạnh Mính?”

Hạnh Mính không còn đường thoát, bò tới một góc phòng, sau lưng chính là tấm rèm cửa sổ, cô ngồi dưới đất, khiếp đảm ôm hai chân, co người thành một cục, dáng vẻ cực kì đáng thương, cắn môi dưới, đôi mắt nai long lanh lê quang nhìn anh, thân thể run rẩy, giống như đang cầu xin anh hãy tha cho cô.

“A, tôi quên mất, Hạnh Mính không thể nói nữa.”

Nguyên Tuấn Sách mặc bộ quần áo ngủ màu xám, khí chất cả người có vẻ ôn nhu, đến nụ cười tươi cũng như được tắm dưới ánh mặt trời. Hoặc là do ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên người anh một vầng sáng, khiến anh giờ khắc này thoạt nhìn như cực kì ấm áp hiền lành. Nguyên Tuấn Sách ngồi xổm trước mặt Hạnh Mính, cười tủm tỉm.

“Vậy quyết định như vậy nhé, Hạnh Mính phải làm chú chó của tôi.”

Hạnh Mính nắm tay để trước ngực, vừa rớt nước mắt, vừa lắc đầu. Lại chẳng hề biết, trong mắt Nguyên Tuấn Sách, mỗi một lần cô giãy giụa phản kháng, đều có một loại vẻ đẹp cực kỳ tàn nhẫn dụ hoặc.

Nhìn thấy cô cự tuyệt, nụ cười trên mặt Nguyên Tuấn Sách cứng đờ, khí thế quanh người bắt đầu thay đổi. Làn sương khói nồng đậm đáng sợ nguy hiểm dần trào ra, tròng mắt đen bóng như hắc thạch của anh cũng có dấu hiệu muốn biến thành màu đỏ.

“Không muốn? Vì sao lại không muốn? Chẳng lẽ Hạnh Mính muốn bị tôi chặt đứt hai chân, mới có thể chân chính ngoan ngoãn biến thành một con chó sao?”

Hạnh Mính ngay cả tiếng khóc cũng không thể phát ra.

Nước mắt rơi xuống càng ngày càng nhanh, đôi mắt nai con chứa đầy vẻ thê lương ấm ức, đôi môi không ngừng run rẩy, cánh mũi lúc đóng lúc mở.

Hạnh Mính run run quỳ trên mặt đất, bò đến bên chân Nguyên Tuấn Sách, học tư thế xin tha của con chó, dùng đầu cọ lên đầu gối Nguyên Tuấn Sách.

Làn sương khói tiêu tán, Nguyên Tuấn Sách lộ ra nụ cười sủng nịch, dáng vẻ đã được thỏa mãn, xoa xoa mái tóc xõa tung trên đỉnh đầu cô.

“Thật là một con chó ngoan biết nghe lời.”

Sau cổ Nguyên Tuấn Sách có ba vết trảo, là do móng vuốt của mèo trắng làm bị thương.

Là do bình thường anh quá dung túng cho hai con yêu kia, cho nên chúng mới dám không kiêng nể gì, làm anh bị thương như vậy. Nguyên Tuấn Sách hoàn toàn không có ý định tha thứ cho con mèo trắng kia, cho dù nó là bạn thân của Hạnh Mính cũng không được.

Nguyên Tuấn Sách còn nhớ rõ, khi con mèo trắng này hóa thành hình người, chính là trong hình dáng Lộ Điệp, đã từng nói qua: Hạnh Mính thích người như cô ta nhất, cho nên giết nó, với anh mà nói cũng không phải chuyện gì xấu. Dù sao, khi Hạnh Mính ít đi một người “cần phải” thích, thì cô có thể thích anh nhiều hơn một chút.

Mèo trắng bị dây thừng trói yêu buộc chặt trên đùi, phạm vi hoạt động bị giới hạn quanh chiếc sô pha. Nó lăn lội trên mặt đất, ôm xích sắt trong lòng ngực, không ngừng dùng chân cào cào, dáng vẻ cực kỳ nóng nảy. Mèo trắng không kiên nhẫn, bắt lấy xích sắt lay động, vừa dùng bén nhọn móng vuốt cào mặt ghế sô pha, vải dệt bị hành động hung tàn của nó xé toạc, lộ ra lớp bông bên trong.

“Chờ một chút, tôi đang giúp em tháo dây, em đừng vội nha.” Hồ Anh Tài ngồi xổm bên cạnh mèo trắng, vẻ mặt u sầu, dây xích sắt này được yêu lực gia cố, với sức lực bình thường của anh ta thì sao có thể tháo ra.

Mèo trắng không ngừng phun ra mấy lời thô tục khó nghe, dùng hết mọi cách mắng chửi thô tục nhất của nhân loại, còn nói Nguyên Tuấn Sách là đồ sâu bọ ngàn năm bất tử.

Nó bối rối, có thể nói là hận không thể dùng nước miếng dìm chết người. Mèo ta luôn cao ngạo cao quý như thế, sao có thể cam tâm lưu lạc đến hoàn cảnh như thế này.

Sâu bất tử lặng yên không một tiếng động, đi xuống dưới lầu.

Lúc Hồ Anh Tài nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách, trên tay phải của anh đã hiện sẵn một ngọn lửa yêu u lam, ánh mắt lạnh lùng, vô tình trừng mắt nhìn con mèo trắng đang mắng anh không bằng cả súc sinh.

“Chờ đã!” Hồ Anh Tài bóp thịt sau cổ mèo trắng, ngăn cản hết mấy lời thô tục từ nãy giờ không lặp chữ nào kìa tiếp tục được phun ra.

“Vì sao phải chờ? Tôi thấy nó có vẻ rất nôn nóng tìm chết.” Nguyên Tuấn Sách rũ mắt, anh không cúi đầu, thái độ cao ngạo, miệt thị khinh thường hết thảy, cuồng vọng tự đại.

Hồ Anh Tài dùng một bàn tay đã bắt được đầu mèo trắng, che mặt nó lại, thay nó cầu xin.

“Cậu cũng biết nó không phải cố ý mà, hơn nữa nếu không phải nó cào cậu một cái, thì giờ cậu đã bóp chết cô gái nhỏ kia rồi. Cậu thật muốn cô ta chết?”

“Nó cứu Hạnh Mính, cùng với việc tôi muốn cho nó, hai việc này không hề xung đột. Anh tốt nhất mau buông nó ra.”

Hồ Anh Tài vươn tay, cản Nguyên Tuấn Sách lại: “Hiện giờ cảm xúc của cậu đang không ổn định, tùy tiện phát động yêu lực, rất có thể sẽ khiến cậu tẩu hỏa nhập ma, khiến yêu ma bám vào người. Đừng quên, hồn phách của cậu mới trở về cơ thể không bao lâu, cậu không có khả năng luôn duy trì trạng thái tỉnh táo như bây giờ.”

“Tôi đã tìm ra biện pháp khiến bản thân bình tĩnh rồi”

“Biện pháp gì?”

“Làm tình với Hạnh Mính.”

Quả thực quá quá đáng. Sự khiếp sợ của Hồ Anh Tài hiện rõ trên vẻ mặt, người cũng khiếp sợ không kém còn có bé mèo trắng cũng nghe thấy câu nói vừa rồi của Nguyên Tuấn Sách. Mèo trắng lập tức cho Hồ Anh Tài một vết cào, anh ta đau đớn theo bản năng dời tay.

“Ngươi là đồ yêu quái đê tiện, sẽ không chết tử tế! Ngươi không thấy Hạnh Mính đã đau thành cái dạng gì sao! Trước khi ngươi giết cậu ấy,, ta muốn giết ngươi trước!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận