Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc rất thích:

“Là con gái?”

Anh thật sự nghĩ cái gì được cái đó, Triệu Mạc ôm đứa nhỏ vào lòng, sau đó giao cho bà Ngô, chính anh đi đến chỗ Ngô Uyển Uyển đang nằm trên xe đẩy được đẩy ra.

Ngô Uyển Uyển vừa sinh con xong, cả người mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, Triệu Mạc rất đau lòng, sờ sờ khuôn mặt gầy gò của cô:

“Uyển Uyển, em chịu khổ rồi, cảm ơn em đã sinh cho anh một cô con gái, giống em.”

Ngô Uyển Uyển gật đầu, cô không còn sức lực để nói chuyện nữa.

Y tá đẩy cô vào phòng bệnh nghỉ ngơi, Triệu Mạc đã hỏi có thể ở phòng đơn nhưng đắt hơn. Anh không đắn đo bảo chọn phòng đơn.

Uyển Uyển sau khi sinh chắc mệt chết rồi, phải có hoàn cảnh yên tĩnh cho cô nghỉ ngơi.

Bé gái nặng 3 cân tám, việc sinh nở diễn ra tương đối suôn sẻ, bé gái sinh ra đã có nét mặt giống Ngô Uyển Uyển, Triệu Mạc càng mừng hơn, anh sợ con gái sẽ giống mình thì xong luôn, không quá xấu nhưng cao lớn thô kệch nhưng mà nghĩ kỹ Uyển Uyển chắc chắn sẽ không sinh một đứa như vậy, cô xinh đẹp, dáng chuẩn, dù sao cũng có gen của cô trung hòa.

Triệu Mạc ngồi bên giường, nhìn hai mẹ con đang ngủ say, trong lòng vui mừng đến mức không chịu làm gì, chỉ ngồi canh hai người bọn họ.

Bà Ngô đã đi đến nhà mới mua để sắp xếp đồ đạc, nhà này mới sửa xong thì đúng lúc Uyển Uyển sinh con, khi ra viện có thể chuyển đến ở luôn.

Ngô Uyển Uyển ngủ thϊếp đi một lúc lâu, và bị đánh thức bởi tiếng khóc của đứa trẻ.

Vừa mở mắt ra đã thấy thân hình cường tráng của Triệu Mạc ôm dỗ một đứa bé không dài bằng cánh tay anh, dỗ đứa bé mãi không được, nên lo lắng cười một tiếng:

“Tiểu tổ tông, đừng khóc, khóc nữa là làm mẹ thức đấy.”

“Con bé đang đói, muốn bú sữa mẹ.”

Cô y tá đi vào và thuần thục ôm đứa nhỏ từ tay Triệu Mạc và đặt nó bên cạnh Ngô Uyển Uyển:

“Anh Không thể ôm như thế này. Phải ôm cô bé nhẹ nhàng, giống như ôm một túi thuốc nổ.”

Y tá ra hiệu cho Ngô Uyển Uyển cởi cúc áo bệnh nhân, đặt đứa bé nằm ngang ngực, đứa bé ngẩng đầu lên như thể con bé biết nơi nào có ăn, ngậm đầṳ ѵú, mút mạnh.

Cô bé nhỏ như vậy nhưng lực mút thì rất mạnh, Ngô Uyển Uyển bú rất đau:

“Đau quá…”

“Ai cũng vậy, cô cứ để trẻ bú nhiều hơn, hút sữa thông suốt sẽ tốt cho mẹ và bé, nếu sữa bị tắc, nó sẽ gây sốt và chảy nước.”

Cô y tá yêu cầu cô một tay ôm lấy đứa trẻ và tay kia giữ bầu ngực để không làm nghẹt mũi đứa trẻ.

“Cảm ơn y tá, lát nữa tôi sẽ mua ít hoa quả gửi cho cô.”

Triệu Mạc biết xa giao, y tá vui vẻ đi rồi.

Triệu Mạc ngay lập tức nghiêng người và nhìn chằm chằm vào đứa trẻ đang bú sữa.

Ngô Uyển Uyển bị ánh mắt của anh làm nóng mặt, cô vươn tay che mắt anh: “Anh đang nhìn cái gì vậy?”

“Anh cảm thấy bộ ngực thuộc về anh không thể một mình anh ăn được nữa.”

Triệu Mạc có chút ăn dấm nói.

“Anh đang nói thô tục gì vậy, cẩn thận đứa nhỏ nghe thấy.”

“Còn nhỏ như vậy cô có thể hiểu sao?” Triệu Mạc vươn tay muốn xoa bầu ngực khác của cô: “May mắn có một cái có thể ăn.”

“Ồ, anh.”

Ngô Uyển Uyển đưa tay ra vỗ vào mu bàn tay anh:

“Anh nghiêm túc chứ? Đây là bệnh viện.”

“Uyển Uyển, em đã thay đồ rồi.”

Triệu Mạc tỏ vẻ đau lòng:

“Em đã hung dữ hơn, trước kia em không đối xử với anh như vậy.”

Ngô Uyển Uyển bị anh làm cho tức giận, không cho anh sờ là ác à? Đó rõ ràng là anh phát tình không phân biệt thời gian địa điểm.

“Đặt tên cho con đi, chúng ta còn chưa chọn được tên.”

Ngô Uyển Uyển nhìn khuôn mặt nhỏ giống hệt mình, quan hệ máu mủ thật sự rất kỳ lạ, cô bé rõ ràng là mới được sinh ra mà lại giống cô như đúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận