Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưʍ.. ha, ha..”
Phỉ Nhược gương mặt ửng đỏ, hổn hển ngồi trên đùi Thiếu Quân, eo bị siết chặt. Đôi môi hồng nhuận đang bị cậu chiếm lấy dây dưa.
Hai tay cô đặt lên vai cậu, khó khăn đón nhận sự tấn công mạnh mẽ từ cậu. Từ đôi môi mềm, đến khoang miệng ấm áp, cả chiếc lưỡi đinh hương ướŧ áŧ đều bị chiếm đóng.
Cô không biết đây là làm gì nha, nhưng cậu đã làm với cô mấy lần rồi.
Cậu nói, đây là việc vợ chồng phải làm. Mỗi lần như vậy cô lại thấy thật ngượng, thật ngượng.
“Ha, Quân, khó thở, khó thở…”
“Ngốc, em không biết dùng mũi để thở sao?”
Thiếu Quân rời môi cô, nhìn cô hổn hển ép sát vào mình hít thở, chợt cười. Mãi mãi thế này, thật tốt.
“Ba ơi…”
Tiểu Kiệt đột ngột mở cửa, tư thế của hai người cứ thế không kiên dè đập vào mắt cậu bé.
Thiếu Quân cũng luốn cuốn, hình ảnh thế này không hợp với một đứa trẻ.
“Ai nha Kiệt Kiệt, lại đây với cô nào”
Mễ Tịch đi đằng sau tiểu Kiệt, vừa thấy tư thế mờ ám của bọn họ, liền bế cậu bé lên, nhấc chân muốn rời đi.
Ai cũng một biểu cảm bối rối, chỉ có hai đứa trẻ kia vẫn như thường ngày đối chọi nhau.
“Không, Kiệt muốn ba… hu oa..”
Cậu bé bị Mễ Tịch bế lên, vẫn cố vói đến phía Thiếu Quân kêu gào khóc lóc, mà biểu cảm của Phỉ Nhược mới là thứ làm cậu phát điên.
Cô từ bộ dáng e thẹn, từ khi tiểu Kiệt xuất hiện liền trở nên ranh mãnh, tay ôm chặt lấy Thiếu Quân, đưa ánh mắt thách thức, miệng cười cười le lưỡi vì tiểu Kiệt bị bế đi.
Đàm Trạch không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở cửa, mọi thứ vừa diễn ra đều được anh thu vào tầm mắt.
Anh khẽ hắng giọng báo hiệu, từ tốn bước vào. Thiếu Quân hiểu ý thả Phỉ Nhược xuống ghế, giảm bớt sự ngượng ngùng.
“Cho cô ấy uống đều đặn mỗi ngày”
Đàm Trạch đưa cho Thiếu Quân một hộp thuốc. Phỉ Nhược vừa thấy đã nhăn nhó ôm tay Thiếu Quân, vẻ mặt ghét bỏ.
“Không uống, thuốc rất đắng”
Từ khi tỉnh lại cô đã uống bao nhiêu loại thuốc rồi, đắng chết đi được. Bây giờ còn thêm thuốc gì nữa vậy chứ.
Đàm Trạch cưng chiều xoa xoa đầu cô trấn an.
“Uống cái này sẽ không đau đầu nữa”
Thật ra gần đây cô hay đau đầu, những kí ức mơ hồ dường như đang hiện về. Nếu tiếp tục điều độ chăm sóc cho cô như trước, rất nhanh cô sẽ nhớ lại tất cả. Nghe qua có vẻ thật tốt, nhưng mà, đó là điều anh hoàn toàn không muốn xảy ra.
Sau khi bàn bạc với Thiếu Quân, anh và cậu đã quyết định tạm thời sẽ không để cô nhớ lại. Chí ít, điều này sẽ tốt cho cô, tốt cho tất cả. Nếu có thể, anh mong cô sẽ không bao giờ nhớ lại.
Phỉ Nhược vừa nghe, nhíu nhíu mày. Hết đau sao? Đau đầu thật đáng sợ, cô không muốn bị lần nữa đâu.
“Vậy… thì uống”
Thiếu Quân nhận lấy, cũng ngầm hiểu tác dụng của nó.
“Ba..”
Thân hình bé nhỏ lần nữa ào vào, Mễ Tịch đi phía sau chỉ biết lắc đầu cười. Cậu bé toại nguyện trèo vào lòng Thiếu Quân, Phỉ Nhược lần này lại không có ý giành giật nữa, trong tay chỉ ôm lấy con gấu bông nhỏ. Tựa như đã thỏa mãn, coi như nhường cậu bé một chút.
“Em định đi mua sắm, có ai muốn đi cùng không?”
Thật ra cô chỉ hỏi cho có, vốn dĩ đàn ông không hay đi cho lắm.
“Nhược đi..”
Trong khi hai người kia vẫn chưa có biểu cảm gì, Phỉ Nhược đã từ trên ghế chạy đến cạnh nắm tay Mễ Tịch.
Ặc, cô thật không can đảm dẫn bảo bối của hai người này ra ngoài nha. Có chuyện gì xảy ra, mười cái mạng của cô cũng không đền nổi.
“Cái này…”
“Đi mà…”
Phỉ Nhược nhìn biểu cảm của Mễ Tịch đã biết cô muốn từ chối, liền bắt đầu giở trò nhõng nhẽo.
“Cứ cho cô ấy đi đi, anh cũng đi”
Người vừa cất lời là Đàm Trạch.
Phỉ Nhược ít khi ra ngoài, nghĩ đến thường xuyên đưa cô ra ngoài cũng tốt.
Cuối cùng sau một hồi, còn sợ không ai đi, bây giờ cả lớn cả nhỏ cũng không chừa một ai.
——-
Quay qua quay lại, ngó tới ngó lui. Phỉ Nhược hết nhìn thứ này lại đến thứ kia, hết chạy từ gian hàng này qua gian hàng khác.
“Ế ế, Phỉ Nhược đợi tôi”
Mễ Tịch nắm lấy tay Phỉ Nhược, chỉ sợ không cẩn thận cô lại chạy mất. Trên xe hàng đã có nào gấu bông, nào búp bê, không biết cô còn muốn mua gì nữa.
Nghĩ lại cũng thật lạ, vốn là năm người đi cùng nhau. Không hiểu thế nào hai người kia lại dắt tiểu Kiệt đi mua cái gì đó.
“Phỉ Nhược, cô còn muốn mua gì chứ?”
Phỉ Nhược bị Mễ Tịch nắm tay, vẫn rất hăng hái đi vòng vòng, mặc cho Mễ Tịch phải đi theo.
Ha, đây rồi.
Như nhìn thấy thứ cần tìm, Phỉ Nhược hớn hở chạy đến kệ hàng, cười cười quay nhìn Mễ Tịch.
“Mua cho Kiệt”
Mễ Tịch nhìn đống đồ chơi trên kệ, không siêu nhân cũng xe điều khiển, tự nhiên vừa thổn thức lại xúc động.
Dù có thế nào thì họ thật sự vẫn là mẹ con, tình cảm ẩn sâu trong đó không thể mất được.
“Được được, mua hết mua hết”
“Hi, cái này, cái này…”
Phỉ Nhược vừa nghe đã phấn khích chỉ cái này đến cái khác.
“Phỉ Nhược?”
Hết chap 107.

Bình luận (0)

Để lại bình luận