Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Đĩnh Ngôn túa mồ hôi mỏng, khó chịu nghiến răng, hẩy eo cắm nguyên cây vào, lấp đầy hang động đẫm mật hoa.

“A!” Cú thúc đột ngột làm Tô Anh căng ra trước, không biết làm sao cho phải, mái tóc tung bay vẽ nên một đường cong quyến rũ đẹp tuyệt trần.

Người đàn ông thấy vậy mê tít, với xuống áp vào nơi đang giao nhau thân mật, ướt trơn cả tay.

“Ướt cỡ này…” Anh ép mình xuống, chất giọng đượm vị ân ái ùa vào tai cô, “Anh Đào cũng thèm phải không?”

“Em… ư ưm…”

Chưa để cô có cơ hội mở miệng, anh đã bịt miệng cô lại, giã từng hồi ráo riết, đỉnh vật cạ vào vách trong mềm xốp, xát vào cổ tử cung, dễ dàng tìm được điểm G náu mình trong nơi sâu thẳm.

“Em có thích…” Anh cười xấu xa, cắn vành tai cô, “… học bù kiểu này không?”

“Hưm ưm…” Hai mắt cô mịt mờ trong trận đút rút, nghẹn ngào chẳng nên câu, chỉ biết gật đầu đáp lời.

Tống Đĩnh Ngôn đỏ mắt, nghe tiếng kêu kìm nén của cô, đổi góc thốc vào, thúc đủ mọi kiểu, khiến cô mềm xương, thưởng thức dáng vẻ cô vặn vòng eo, ra sức đón nhận dương vật anh đầy dâm đãng.

Không biết qua bao lâu sau, người đã đạt cực khoái hai lần lại một lần nữa chạm đích, cả người run rẩy, ưỡn người kề ngực sát môi Tống Đĩnh Ngôn, người đàn ông cười khẽ, đảo một vòng lưỡi quanh nụ hồng, lại chẳng ngậm trọn và liếm láp như cô muốn, mà cố tình thả chậm nhịp đưa đẩy, bắt đầu chơi nhịp chín nông một sâu.

Kiểu cọ xát nhẹ nhàng này khiến người ta ngứa ngáy không chịu nổi, người con gái bám lấy cổ anh, nũng nịu van nài, trao đi những lời mà bình thường chỉ nghĩ thôi cũng đã đỏ mặt.

“Ưm… Thầy… Chơi em đi…”

“Chơi hỏng em… ha… luôn cũng được…”

Giọng cô vốn khiêu gợi, lúc mềm giọng lại càng thêm trí mạng, Tống Đĩnh Ngôn nghe mà tai tê dại, tay nâng mông cô, đè lên điểm nhạy cảm, nhưng chỉ lấn lưng chừng, rồi lại thong thả lùi xuống.

Tô Anh bị tra tấn sắp sửa khóc tới nơi, điểm mà anh cạ qua, chỉ cần vài cú thúc mạnh, ánh sáng trắng chói lòa sẽ nhuộm đẫm toàn thân cô, mỗi một lỗ chân lông nhỏ xíu đều sẽ run rẩy theo.

“Thầy… Hức… hức…”

Người đàn ông cúi đầu liếm tai cô, “Gọi anh là gì, hửm?”

Trong lúc trò chuyện, anh cố ý chồm vào, khoái cảm vô ngần đứng lơ lửng giữa không trung, hai bên tóc mai Tô Anh ướt đẫm, mắt mở mơ màng, lúc này có bảo cô nói gì thì cũng sẽ được như nguyện.

Anh ngẩng đầu nhìn cô, mắt mang ý cười, “Gọi đúng là anh cho ngay.”

Người con gái ôm siết eo anh, cái miệng hồng mấp máy, “Anh họ… Xin anh đấy…”

“Xin anh cho Anh Đào đi mà…”

“Ngoan…” Tống Đĩnh Ngôn được như ý, cảm xúc cuộn trào, bấm chặt eo cô, hung ác khoan sâu vào nơi ướt mềm, “Cho em hết…”

Người đàn ông giã cả chục nhịp, Tô Anh cắn chặt môi, ngẩng đầu đón nhận cơn co rút liên miên, rồi cô ngồi xụi lơ trên đùi anh, miệng thở phều phào.

Hông anh căng cứng vì sự xoắn xuýt chặt chẽ của chốn êm đềm, anh bế người nhũn như bông dậy, đang định đổi tư thế để tiện cho đợt chạy nước rút cuối cùng, song vừa lùi ra thì tiếng gõ cửa vọng đến.

“Cộc cộc cộc.”

Một giọng nữ ngọt ngào cất lên: “Tống Đĩnh Ngôn, cậu có đấy không?”

Hai người trong phòng đồng thời cứng đờ, người con gái cúi đầu nhìn bộ đồ xốc xếch, tóm tay người đàn ông theo phản xạ có điều kiện, hốt hoảng không biết làm sao cho phải.

Tống Đĩnh Ngôn đặt ngón trỏ lên môi cô, ý bảo cô đừng lên tiếng.

Bên ngoài gõ cửa mấy bận, rồi lại loáng thoáng tiếng trò chuyện.

“Tần Mặc, hình như cậu ấy không có ở đây.”

Giọng nam lạnh nhạt đáp, “Cửa không khóa đâu.”

“Cứ thế vào bất lịch sự lắm…”

“Vậy mình về đi.” Người đàn ông nói, có vẻ đã sớm muốn đi mất, “Nhưng lần sau anh không có thời gian đi cùng em đâu.”

“Em tự đi được mà.”

“Không được.”

“Anh…”

Sau một khoảng lặng, người phụ nữ ngoài cửa ướm lời: “Mình vào nhé.”

Cô vặn tay nắm, mở hé cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận