Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Sau khi Lục Chi bị đẩy lên phòng bệnh thì không sao nữa, chỉ là muốn được nhìn đứa bé, nên nằm xuống, nhìn Giang Ngộ nói: “Em muốn nhìn con.”
Giang Ngộ nghe vậy liền đi tìm y tá bế đứa bé qua, ở phòng bệnh dịch vụ, nên có thể để người mẹ ở cùng đứa bé.
Giang Ngộ nhờ y tá bế đứa bé qua, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy con, vừa rồi anh chỉ cứ mãi lo cho Lục Chi.
Giang Ngộ chăm sóc Lục Chi, nâng giường lên, để Lục Chi bế con.
Nhưng thời điểm Lục Chi nhìn thấy con, cô còn nhìn chằm chằm Giang Ngộ một lúc, cho rằng mình bị mù rồi.
Cô nhìn qua lại Giang Ngộ với đứa bé, không biết nên cười hay nên khóc: “Không phải nói con giống cha bé sao? Anh trông đẹp trai, tại sao đứa bé lại xấu xí như vậy, chẳng lẽ giống em sao? ”
Từ nhỏ Lục Chi đã cảm thấy mình trông không đẹp lắm, giống như người thường thôi, đặc biệt là so với Giang Ngộ, cô thật sự cảm thấy mình thật xấu xí.
Cô muốn sinh một đứa con gái, vì ai cũng nói con gái giống cha, giống cha thì trông rất đẹp.
Kết quả là bây giờ nhìn thấy đứa bé, Lục Chi muốn phát khóc.
Giang Ngộ thấy Lục Chi giống như muốn khóc nên ôm lấy đứa bé mà nhìn, thấy đứa bé nhỏ nhắn đáng yêu thế này không kìm được nựng nựng bé, anh an ủi cô và nói: “Không đâu, giống em thì rất đáng yêu, con bé rất đáng yêu, có thể là do bây giờ con còn nhỏ, khi con lớn hơn một chút, phát triển hơn sẽ đẹp thôi, giống như mẹ bé cũng rất tốt, em rất ưa nhìn.”
Nghe vậy, Lục Chi dở khóc dở cười mà nhìn Giang Ngộ, không biết nên nói gì, trong mắt người tình đều là Tây Thi chăng, cô cho rằng Giang Ngộ đối với cô hắn là chân ái, bây giờ còn yêu cả mang tính hiệu ứng, cảm thấy cô ưa nhìn.
Lục Chi được Giang Ngộ an ủi, tuy không biết có phải là do hiệu ứng sàng lọc hay không nhưng rất vui khi được chồng khen ngợi.
Cô đột nhiên cảm thấy đứa bé trông xinh hơn rất nhiều.
Cô sờ sờ bàn tay của đứa bé, đứa bé vẫn đang ngủ, nheo mắt và ngủ một cách hạnh phúc.
Cô cảm thấy bàn tay của đứa bé thật nhỏ, đứa bé thật sự rất đáng yêu.
“Thật là bé nhỏ.”
Giang Ngộ cũng siết chặt tay đứa bé, vừa rồi anh không dám ôm bé, bởi vì nó quá nhỏ và quá đáng yêu, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc bế một đứa bé đáng yêu như vậy.
Giang Ngộ cũng sờ trong hạnh phúc, nhìn chằm chằm đứa bé mãi, nựng nựng mặt của bé, hai người nhìn bé nhỏ nhắn, đặc biệt thấy thỏa mãn.
Gia đình của Giang Ngộ ngay sau khi nghe tin em bé chào đời không bao lâu sau đã có mặt, họ đến gặp Lục Chi và em bé, họ mua rất nhiều đồ cho bé và đồ tẩm bổ cho Lục Chi.
Giang Ngộ khi thấy nhiều người đến như vậy, anh nhìn Lục Chi trước, dù sao cô cũng vừa mới sinh em bé vẫn sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì, nên trước tiên anh xem cô đã chỉnh chu xong chưa, sau đó cho người vào sau khi cô đã chỉnh chu rồi.
Lục Chi bây giờ trông như thế này, ngoại trừ vẻ mặt nhếch nhác, không có cái gì không tiện gặp ngươi. Nên anh để mọi người vào.
Ông nội, bà nội, cha mẹ Giang Ngộ và một vài chị dâu họ hàng đều đến, vào để thăm Lục Chi và em bé.
Gia đình họ nhiều bé trai và ít bé gái, vì vậy mọi người đều vui mừng khôn xiết khi nhìn thấy bé gái.
Khi mọi người nhìn thấy khuôn mặt của em bé, phản ứng đầu tiên là em bé trông thật xinh xắn.
Lục Chi rất ngạc nhiên khi nghe con gái mình trông xinh xắn, cô cảm thấy con gái nhà mình trông xấu xí, nhưng họ đều nói con gái cô trông xinh xắn.
Chị dâu nói: “Em chưa từng thấy đứa bé vừa sinh ra đã xấu thực sự, nếu xấu thật thì không phải trông như thế này, bé nhà em đúng là xinh xắn thật, mà lại giống Giang Ngộ, thì nhất định không xấu, đứa bé trông rất đáng yêu.”
Lục Chi nghe xong cũng thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy bé con nhà mình quá đáng yêu đi.
Người lớn trong gia đình trêu ghẹo em bé một hồi liền rời đi ngay sau đó, sau khi rời đi, mẹ của Lục Chi đến và hầm súp giò heo cho cô.
Trước đây cô từng nghe nói sau khi bà bầu sinh con, trong thời gian ở cữ đếu sẽ uống súp.
Cô bây giờ đã tin điều đó, cô đã uống rất nhiều súp trước đó, và bây giờ cô lại đang uống súp giò heo.
Cô cho rằng mẹ cô đã đến, cô không cần Giang Ngộ bên cạnh nữa, cô lo lắng không biết sau này cô có phản ứng sinh lý gì không, bây giờ cô còn chưa thể rời khỏi giường gì đó, cô sợ mình không thể kiểm soát nó.
Cô nói với Giang Ngộ: “Anh về trước đi, mẹ em ở đây, mẹ sẽ chăm sóc cho em.”
Nghe vậy, Giang Ngộ nhìn sang mẹ Lục Chi, kêu mẹ một tiếng và nói rằng anh sẽ về một lúc, mẹ Lục Chi ừm đáp lại, chờ người rời đi, bà múc súp cho Lục Chi.
“Đây là món súp mẹ hỏi người ta để có sữa, mẹ đảm bảo con uống rồi sẽ như bò sữa vậy.”
Lục Chi nghe thấy điều này thật xấu hổ, giống như bò sữa sao!!
Cô ấy không muốn giống như gia súc.
“Nghe bò sữa xấu hổ làm sao.”
Mẹ Lục Chi: “Giờ con mới biết con xấu hổ sao, đợi ngày mai có thể cho con bú con sẽ biết nó tốt biết nhiêu, sữa mẹ cho con bú vẫn tốt hơn nhiều, so với sữa bột còn tốt hơn, con uống nhiều vào, sữa sẽ nhiều. ”
Lục Chi vừa mới sinh, cô không biết cô có nhiều sữa hay không, nhưng súp giò heo này thực sự rất thơm, ngửi đã thấy đói rồi.
Cô uống hai chén, sau hai chén thì cô đã no, nhưng cô không chút cảm giác có sữa gì cả.
Mẹ cô hỏi cô: “Con có cảm thấy sữa đang tiết ra không?”
Lục Chi lắc đầu nói không có, mẹ cô nghĩ chắc là cô chưa có sữa nên cứ để cô từ từ đợi, dù sao cô cũng chưa thể cho con bú.
Lục Chi nhìn đứa bé đang ngủ say bên cạnh, cô cũng muốn ngủ, nói với mẹ cô là cô buồn ngủ, nhắm mắt ngủ thϊếp đi.
Đợi đến khi Lục Chi tỉnh lại không biết đã là giờ nào, cảm thấy mình ngủ mới được một lúc, tưởng mẹ vẫn ở đó nên dậy người kêu: “Mẹ, giúp con thay đệm ạ.”
Nghe vậy, người bên cạnh đi qua giúp cô thay đệm, giúp cô cởϊ qυầи của mình ra, thay sạch sẽ.
Lục Chi mơ hồ chưa tỉnh táo, vốn tưởng rằng đó là mẹ cô, nhưng sau đó nghĩ lại mẹ cô sao lại có sức tay mạnh như vậy, một tay ôm lấy eo cô một lúc thì đã làm xong.
Vì vậy Lục Chi lập tức trở nên tỉnh táo hơn và chắc chắn, khi cô quay lại đã nhìn thấy Giang Ngộ.
Cô không biết anh xuất hiện từ lúc nào, anh chính là ở bên cạnh cô.
Lục Chi bị dọa đến mức kinh ngạc hỏi anh: “Anh, anh, anh xuất hiện từ khi nào??”
Giang Ngộ: “Anh về nhà tắm rửa, thay quần áo, đem một số đồ vật qua, thì đến đây, anh trở lại đáng sợ vậy sao?”
Điều đó không đáng sợ sao??
Lục Chi cảm thấy mình bây giờ thật xấu xí, vì cô không thể tắm nên sợ Giang Ngộ nhìn thấy!
Nhưng anh vẫn đến rồi!
Lục Chi thấy trong phòng bệnh chỉ có hai người, tò mò hỏi: “Mẹ em đâu? Mẹ em không ở đây chăm sóc em sao? Mẹ đi đâu rồi?”
Giang Ngộ: “Mẹ vợ thấy anh tới, anh nói anh tới chăm sóc cho em, mẹ liền nói vậy bà về ra công viên nhảy múa nhịp điệu rồi.”
Lục Chi: “…”
Đây đúng thực sự là người mẹ ruột tốt bụng!!
Lục Chi nhìn điện thoại của cô, mẹ cô gửi cho cô một tin nhắn WeChat, rất có lý luôn: “Tiểu Chi, mẹ rất yên tâm khi thấy Tiểu Ngộ đến chăm sóc con, chồng còn sẽ mãi bên con, nên mẹ về trước. Tiểu Ngộ rất đáng dựa dẫm! ”
Lục Chi: “…”
Lục Chi cảm thấy tủi thân và xấu hổ khi nghĩ tới vừa rồi Giang Ngộ đã thay đệm cho anh.
“Đã kêu anh đừng tới anh vẫn tới, em xấu hổ quá đi!”
Giang Ngộ nói cô nằm xuống, “Có gì phải xấu hổ? Em là vợ anh, sinh con cho anh, đây là phản ứng bình thường, không gì xấu hổ, chỗ nào của em anh chưa từng thấy qua. Còn sợ này sao?”
Nói thì nói như vậy, nhưng Lục Chi nhìn anh vẫn thấy rất xấu hổ.
Giang Ngộ đêm nay ở lại đây bên cạnh cô, Lục Chi lo lắng sẽ ảnh hưởng đến anh đi làm, anh không có xin nghỉ phép, chính là mới sáng sớm liền đi làm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận