Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Tốt
Bảy năm sau.
Tập đoàn Đường thị không còn là một công ty, nó là một đế chế. Nó như một con quái vật khổng lồ vươn vòi bạch tuộc đến mọi ngóc ngách của đất nước: bất động sản, tài chính, siêu thị, giải trí…
Và người đứng đầu đế chế đó, Lâm Dịch Phong, đã làm một việc kinh thiên động địa. Hắn tuyên bố trích 80% tài sản cá nhân khổng lồ của mình để thành lập “Quỹ Bảo Vệ Phụ Nữ”. Quỹ này không từ thiện, nó là sự trừng phạt. Bất cứ kẻ nào có hành vi quấy rối, dâm loạn, cưỡng bức phụ nữ, chỉ cần bằng chứng được xác thực, quỹ sẽ theo kiện đến cùng, dùng bộ máy luật sư hùng hậu nhất để đảm bảo kẻ đó phải trả giá đắt nhất.
Giới ăn chơi quyền quý ban đầu còn cười nhạo, cho rằng đó chỉ là trò đánh bóng tên tuổi. Nhưng khi hàng loạt thiếu gia, giám đốc bị lôi ra ánh sáng, thân bại danh liệt, chúng mới biết sợ. Xã hội dần thay đổi, phụ nữ được bảo vệ hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch Phong, 34 tuổi, vừa trở về sau chuyến công tác. Hắn bước vào căn biệt thự của gia đình. Vệ sĩ áo đen cúi chào, nhưng không ai dám cản đường hắn. Hắn đi thẳng lên lầu hai, đứng trước cửa phòng cháu trai mình, Lâm Mạt Ngôn.
Bên trong vọng ra giọng nói non nớt nhưng đầy ngạo mạn của một thiếu niên: “Em biết chú nhỏ tôi là ai không? Lâm Dịch Phong! Em đi kiện đi, xem có cục cảnh sát nào dám nhận đơn của em không?”
Lâm Dịch Phong nhíu mày. Hắn ghê tởm khi nghe chính tên mình được dùng làm công cụ để uy hiếp. Hắn gõ cửa, giọng lạnh như băng: “Lâm Mạt Ngôn, cút ra đây cho chú.”
Một lát sau, đám vệ sĩ hoảng hốt khiêng gã thiếu gia ra ngoài, mặt mũi bầm dập, tiếng rên rỉ thảm thiết. Hai xương sườn gãy, tay trái gãy nát. Gã phun ra một ngụm máu rồi ngất lịm.
Lâm Dịch Phong ung dung ngồi ở phòng khách, chờ cô gái kia bình tĩnh lại. Khi cô bước ra, gương mặt tái nhợt nhưng đầy quật cường. Hắn đưa cho cô một tập tài liệu.
“Đây là toàn bộ bằng chứng phạm tội của nó. Cô có thể đi kiện. Không ai dám ngăn cản.” Hắn dừng lại, nói tiếp: “Tôi thay nó, xin lỗi cô. Từ nay về sau, trong giới giải trí, không ai dám làm khó cô nữa.”
Cô gái trẻ run rẩy nhận lấy, nhưng rồi lại lắc đầu. “Tôi không kiện… Tôi chỉ muốn được yên ổn đóng phim.”
Lâm Dịch Phong ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén hiếm khi lộ ra vẻ khó hiểu: “Vì sao?”
Cô gái cười chua chát: “Lâm tổng, anh có thể thắng kiện, nhưng tôi thì không. Dù tôi thắng, dư luận cũng sẽ nói tôi quyến rũ nó, đổi tình lấy vai diễn. Xã hội này, với phụ nữ, luôn tàn nhẫn như vậy.”
Cô cúi đầu, rồi lại ngẩng lên, mỉm cười chân thành: “Nhưng dù sao… cũng cảm ơn anh. Anh thật là một người tốt.”
“Người tốt.”
Hai từ này như một nhát búa giáng mạnh vào lồng ngực Lâm Dịch Phong. Hắn sững sờ. Hắn cứu vớt hàng ngàn phụ nữ. Hắn trừng phạt những kẻ như Thẩm Duyên, như cháu hắn. Hắn trở thành “người tốt” trong mắt cả thế giới.
Nhưng hắn lại là kẻ đã đẩy Bùi Yên vào chỗ chết. Hắn là kẻ đã thờ ơ đóng sập cánh cửa hy vọng của cô. Hắn là kẻ đã cưỡng bức cô. Hắn, mới chính là kẻ tội ác tày trời nhất. Sự mỉa mai này khiến hắn đau đến không thở nổi.
Trong lúc đó, ở một tòa nhà khác, Vệ Diễn cũng vừa kết thúc một cuộc họp. Tập đoàn Hằng Hưng của hắn giờ cũng là một thế lực đáng gờm. Các nhân viên nữ vừa tan làm, vừa thì thầm bàn tán.
“Vệ tổng của chúng ta có thù oán gì với Đường thị nhỉ? Mọi hợp đồng của bên đó đều từ chối.”
“Cô không biết à? Nghe nói là thù tình. Vệ tổng đến giờ vẫn độc thân, nghe đâu là còn chờ đợi mối tình đầu bị mất tích. Hơn bảy năm rồi đấy…”
Vệ Diễn bước vào phòng tiệc, khuôn mặt không còn nét ngây ngô của thanh xuân, chỉ còn lại sự trầm ổn và sắc bén của một người đàn ông trưởng thành.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận