Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tả Triều Chi đỡ Đường Miên bước từng bước về phía ngự án, trước ngự án có một cái bình phong bằng đá Cửu Long cực lớn, cao ngất che chắn bóng dáng Thánh Nhân, hai người quỳ xuống trước tấm bình phong, “Thần, thần nữ, tham kiến Thánh Nhân, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
“Đứng lên đi, lại gần đây cho trẫm nhìn xem.” Giọng nói Thánh Nhân có hơi khàn khàn, cơn bệnh trước đó vài ngày đã ảnh hưởng tới ông, nhưng ông vẫn không chịu nhận mình già, còn cảm thấy bản thân rất trẻ.
“Tạ ơn Thánh Thượng.” Hai người đứng dậy, Tả Triều Chi đỡ Đường Miên tới trước tấm bình phong lớn.
Đường Miên không dám ngẩng đầu, triều thần không thể tùy ý ngẩng đầu nhìn thiên nhan, Tả Triều Chi có thân phận Đại tướng quân không tầm thường, không cần phải cúi đầu trước mặt Thánh Nhân.
“Ban tọa.” Thánh Nhân ra lệnh, hoạn qua đã nhanh chóng mang ghế dựa tới cho cả hài, đặt rất gần ngự án, chỉ cách có ba bước.
“Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn một cái.” Giọng nói Thánh Nhân ôn hòa như một trưởng bối quan tâm tới con cháu của mình.
Đường Miên ngẩng đầu lên, động tác uyển chuyển tự nhiên.
Trong lòng Thánh Nhân vẫn có kiêng kị với Hứa gia, cũng không thật sự hài lòng việc việc hôn nhân của Tả Triều Chi, nhưng tâm lý bù đắp khiến ông tứ hôn cho hai người, bây giờ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Đường Miên, chút bất mãn trong lòng cũng giảm bớt, nảy sinh sự thương tiếc với Đường Miên.
“Đứa trẻ ngoan, dáng vẻ ngoan ngoãn khó trách A Triều lại quan tâm như vậy, lần này khiến ngươi phải chịu oan ức rồi, mẫu hậu cũng rất từ bi nhưng lại bị hai tiện tỳ che mắt, ngươi phải chịu khổ rồi.”
Thánh Nhân đã nói đến đây rồi, Đường Miên vội vàng đứng dậy hành lễ, sắc mặt tái nhợt, cơ thể yếu ớt như liễu trong gió, dáng người ngay thẳng cẩn trọng.
“Thần nữ không oan ức, Thái Hậu nương nương luôn ân cần với vãn bối, tất nhiên là do hai nô tỳ kia có tâm tư dơ bẩn, chỉ có thể trách lòng người độc ác, không thể oán trách lòng tốt của trưởng bối được.” Đường Miên luôn được các phu nhân và lão gia trong kinh thành quý mến, đứa trẻ vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh đẹp, ai mà không thương cho được? Thánh Nhân cũng không ngoại lệ.
“Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi.” Thánh Nhân rất hài lòng với phản ứng của Đường Miên, nhớ tới cô con dâu đi theo tới biên cương, vẻ trìu mến trong lòng ông lại nhiều hơn một chút, ông rất không hài lòng với nam tử Hứa gia, nhưng lại rất thích đứa con gái của Hứa gia này.
“Tạ ơn Thánh Thượng.” Lúc này Đường Miên mới ngồi xuống, Tả Triều Chi đưa tay đỡ nàng, tay chân Đường Miên không tiện cho lắm, Thánh Thượng cũng là nam tử, đương nhiên biết nàng phải chịu khổ, ánh mắt ông tối sầm lại, thầm oán trách Thái Hậu.
Trong hoàng cung này, giả câm giả điếc, giả đò ngu dốt, rất nhiều chuyện dù có biết rõ nhưng lại phải giả bộ hồ đồ.
Đương nhiên Thánh Nhân cũng biết ý định của Thái Hậu là hại Cung Vương, nhưng hại Cung Vương không thành, lại nhầm sang Tả Triều Chi, ông có thể giả vờ không biết, nhưng liên quan tới Tả Triều Chi thì ông lại phải để tâm.
Thánh Thượng không khỏi oán trách Thái Hậu vươn tay quá dài, tạo thành tình cảnh khó xử như bây giờ.
“Trẫm đã nghe Cung Vương tường thuật mọi chuyện, lần này đúng là A Cẩm phải chịu ấm ức rồi.” Thánh Nhân gọi nhũ danh của Đường Miên, vô tình kéo quan hệ thân thiết hơn, “Nhất định trẫm sẽ bù đắp cho hai ngươi, đặc biệt là A Cẩm.”
Đường Miên biết lần này Thánh Nhân sẽ cố gắng xoa dịu, nhưng nàng không ngờ ý chỉ tiếp theo lại là phong nàng làm huyện chúa, còn được ban thưởng nhiều thái ấp hơn cả huyện chúa thông thường, hưởng 3000 thái ấp như là quận chúa, tương đương với phu nhân cáo mệnh nhị phẩm.
“Về sau ngươi chính là huyện chúa Đại Tu, nếu A Triều bắt nạt ngươi, ngươi cứ tới cáo trạng với trẫm.” Thánh Nhân nói nghiêm túc, nhưng Đường Miên lại không đặt trong lòng, nàng biết nàng được phong làm huyện chúa là do Thánh Nhân muốn trấn an Trấn Nam Vương và Tả Triều Chi.
Tả Triều Chi và Đường Miên cùng quỳ tạ ơn.
Lúc Đường Miên đứng thẳng lên, nụ cười trên mặt đột nhiên tắt lịm, sau đó dần dần biến thành vẻ mặt ai oán.
Thay đổi cực nhanh khiến mọi người trở tay không kịp.
“Ngũ Lang, chàng đã nói sẽ tin thiếp cả đời, chàng đã nói Cổn Cổn sẽ là hoàng nhi chàng yêu thương nhất, ai cũng không vượt qua thằng bé, nhưng chàng lại bỏ qua cho tiện nhân đã làm Cổn Cổn tổn thương!” Vừa nói dứt lời, Đường Miên đã nhấc lư hương Tì Hưu trên ngự án rồi đập mạnh xuống đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận