Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Ứ… Aaaa… Ô ô ô…Ứ ứ ứ ứ… Ô ô ô… Ô ô ô… Đau quá, Lớn quá Hỏng rồi Lỗ nhỏ của thiếp rách mất rồi Ô ô ô…” Diệp Thuần oằn mình vểnh mông, lỗ nhỏ đau đớn bị bắt ép banh rộng căng trướng nuốt lấy hung khí thô nóng khổng lồ ra ra vào vào.
Mỗi một cú nhấp mang theo lực đạo hung hãn mạnh mẽ như muốn thọc nứt cánh cổng đi vào đáy huyệt thần bí của nàng.
Mỗi lần rút ra giống như mang theo giông gió cuồn cuộn cuốn trôi theo ái dịch lọc tọc lọc tọc tuôn chảy ra ngoài. Tầng tầng thịt non bám dính cự căn không buông cũng bị lôi ra theo đầu nấm cong cong thô lớn.
“Á…. A…… Aaaaaaaaa…. Cứu mạng Ô ô ô… Cứu mạng Xin chàng tha cho thiếp Phu quân, xin chàng Ô ô ô… ”
Phụt phụt phụt…
Từng dòng từng dòng mật dịch hòa lẫn chùm tia máu xử nữ đỏ tươi dâm mỹ kéo thành sợi giăng kín nơi hai người kết hợp.
Cự căn còn một đoạn dài vẫn chưa cách nào chen vào nộn huyệt non nớt nhỏ nhắn.
” Hưm… Hư… Hực hực hực… Thuần nhi Thần nhi ”
Hiên Viên Dực ôm quấn lấy thân thể bé nhỏ mong manh đang kêu khóc khản giọng bên dưới. Cả người nàng đều là bảo, da thịt trắng mềm ôm vào lòng cũng cảm thấy thư thái tột cùng.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Ứ ứ ứ ứ… Ô ô ô ô… Ô ô ô ô… Đau quá Thốn quá Ô ô ô… Chàng móc theo ruột gan của thiếp ra ngoài rồi Ô ô ô…”
Bụng nghiền nát bẻ gãy.
Đành đạch đành đạch đành đạch… Xương mu giật nẩy nẩy nẩy dập mạnh xuống mặt giường. Tay chân mảnh khảnh yếu ớt lung tung quơ quào giãy giụa.
Phụt phụt phụt phụt… Cao trào dồn dập không dứt khiến hoa tâm hoàn toàn mất đi tự chủ phun trào mật dịch như xối. Chảy tràn ướt đẫm huyệt động nhỏ hẹp non nớt.
“Ứ ứ ứ… Ứm… Ứ… Ứ ứ ứ… Ân… Ô ô ô… Ô ô ô…” Diệp Thuần bất lực nghẹn ngào gặm cắn lấy gối đầu rên siết nức nở. Cơ thể lần đầu nếm qua tình du͙c không cách nào chống đỡ sóng triều vui sướng ập đến quá mức mạnh mẽ.
Mông nhỏ căng tròn vểnh lên dập xuống cuồng loạn, dũng đạo hoàn toàn mất đi kiểm soát vặn xoắn cắn mút̼ cự căn kịch liệt đói khát.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Hư… Hực hực hực… Gruuu… Nàng xem, đã sướng khoái đến mất kiểm soát thế này mà Yêu chết ta Hưm…”
Nhóp nhép lọc tọc… Nhóp nhép lọc tọc…
Mật dịch rỉ rả bị cự căn khủng bố của Hiên Viên Dực lôi cuốn ra ngoài ướt đẫm đọng thành vũng bên dưới nơi hai người kết hợp vô cùng dâm mỹ.
“Á……. Aaaaaaaa…. Á….. Aaaaaa…. Á… Á… Á… Aaaaaaaa… Ô ô ô… Ứ ứ… Ứm ứm… Ô ô ô…” Diệp Thuần kiệt lực rên ɾỉ kiều đề, âm thanh nỉ non vũ mị càng giống như đang thừa hưởng cực khoái hơn là thống khổ kêu khóc.
Nàng nằm bệt ôm cứng lấy gối đầu oằn mình nức nở.
Mông nhỏ vểnh cao thừa nhận từng cú nhấp hông mưa rền gió dữ hung bạo của Hiên Viên Dực.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á…. Aaaaa… Ô ô ô ô… Sâu quá Đau Đau quá,phu quân Chàng tha cho thiếp Ô ô ô… ”
“Hực… Hực hực hực… Ướt đẫm, liếm mút vặn xoắn tham lam thế này Nàng xin tha gì hả? Nàng đang sướng như vậy mà Hư… Gruuu…. A…… ” Hiên Viên Dực ngẩng cao đầu thét dài, eo hông càng thêm dùng sức cuồng dã thọc sâu ngoáy lộng tàn phá lỗ nhỏ ngập nước.
PHỤT… PHẬP PHẬP PHẬP PHẬP…
Thân hình cao lớn đỏ rực mướt ,mồ hôi gồng căng toàn thân cơ bắp hung bạo thúc sâu cự căn vào tận sâu bên trong. Kéo căng ngàn vạn nếp uốn thịt mềm, đỉnh đội lên vách tường cổ đáy huyệt.
Dập mạnh vặn bung cưỡng ép đường hầm cổ đáy huyệt nứt ra một lối mòn nhỏ.
PHẬP PHẬP PHẬP PHẬP…
“Á……….Á…… Á…….. Á………. Aaaaaaaaaaa….. Ứ ứ ứ… Ứ… ”
Diệp Thuần hai mắt lật ngược, đầu váng mắt hoa chìm đắm trong đau đớn thống khổ da thịt bị cường ngạnh xé toạc tàn nhẫn.
Hơi thở mỏng manh thoi thóp ngã gục.
“Hư… Hực… Hộc hộc hộc…. A…….. ” Hiên Viên Dực rùng mình kịch liệt cúi người ôm chặt thân thể mảnh mai vào lòng thở dốc.
PHẬP PHẬP PHẬP… Hạ thể cong lên mãnh liệt thọc vào thêm vài cái như muốn phá tan đi cánh cửa cuối cùng nơi cấm địa thần bí.
Đáng tiếc chỉ có thể chen vào một nửa đầu nấm hình móc liền rùng mình phóng tinh ào ạt tưới sâu bắn phùn phụt phùn phụt vào bên trong vách tường hoa kín thần bí chưa từng có người ghé thăm của nàng.
“Á……… Aaaaaaaaaaaaa… Ứ ứ… Ứ ứ…. Ô ô ô… ” Hoa phòng thần bí non nớt như bị dòng dung nham nóng chảy tưới quanh rát buốt nóng bỏng.
Diệp Thuần chịu không nổi liền khóc rống, bật mạnh thân thể co giật quằn quại thống khổ đạp tung Hiên Viên Dực lùi về sau.
Đầu nấm hình móc chỉ vào được một nửa liền phóng tinh mềm oặt dễ dàng bị đạp bung ra. Nhưng vẫn khiến cánh cửa đáy huyệt của Diệp Thuần đau đớn đến phát cuồng.
Rầm rầm rầm… Ầm ầm ầm…
“Á……. Aaaaaaaa…. Á…… Aaaaaa…….. Cứu mạng Cứu…. Ô ô ô… Ô ô ô… ”
Rầm rầm rầm….
Diệp Thuần oằn oại lăn lộn trên giường kêu khóc thảm thiết. Cả gương mặt nhỏ nhắn của bàng trở nên đỏ rực vô cùng đáng thương.
“Đau quá Đau quá Ô ô ô… Lỗ nhỏ rách rồi Cháy rồi, Nóng quá Ô ô ô… Ứ ứm ứm… Ô ô ô… ”
Rầm rầm rầm… Nàng giãy lên đành đạch đành đạch trườn bò khắp giường gào khóc nức nở. Miệng huyệt sưng tấy cọ mài chà sát khắp chăn giường.
Nơi nơi đều là từng đóa huyết hoa, từng vệt tinh dich trắng hồng giao nhau vô cùng tiêu hồn.
Lỗ nhỏ bị thọc lộng thời gian dài không cách nào khép lại, mở rộng phập phều hít thở vô cùng đáng thương. Lộ rõ từng nếp gấp thịt non bị tàn nhẫn chà đạp sưng tấy bên trong.
Huyết dịch rỉ rả chảy ra dâm mỹ diễm lệ đến cùng cực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận