Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đại Sơn, huynh về rồi đấy à?”
Tại một tòa trạch viện ở Ngô Hưng, Đỗ Yểu Yểu nghe tỳ nữ bẩm báo, cố ý ra cửa nghênh đón.
“Haiz.” Đại Sơn xuống xe ngựa, giơ cái túi trong tay lên nói: “Cô nương, ta có đem theo ít đồ sấy về này.”
“Tốt quá, mùa đông làm làm thịt sấy, sườn khô rất hợp với thời tiết.” Đỗ Yểu Yểu mời Đại Sơn vào cửa, cười nói.
Đây là lần thứ hai Đại Sơn đến Thanh Châu.
Lần thứ nhất là hồi mùa hè bọn họ vừa mới tới Ngô Hưng, Đỗ Yểu Yểu sai Đại Sơn đến Thanh Châu bán tòa biệt viện nguyên chủ mua trước khi xuất giá, cộng với ít vàng có sẵn trong tay, đổi tất cả ra bạc trắng, mở một quán ăn nhỏ.
Sau khi sinh hoạt bên này ổn định, Đỗ Yểu Yểu lại sai Đại Sơn đến Thanh Châu, báo cho Thúy Nương biết tin nàng vẫn còn sống.
Đáng thương cho nữ nhân cổ lớn mềm yếu này, vốn dĩ trong nguyên tác, sau khi nữ nhi mất không lâu thì bà cũng qua đời. Đỗ Yểu Yểu sợ bi kịch lặp lại, mạo hiểm nguy cơ bị bại lộ, báo tin trước thời hạn.
Tâm Thúy Nương đơn giản nhưng nàng tin bà nghe cảnh ngộ của nữ nhi xong sẽ giữ kín như bưng với người ngoài.
Thẩm Giai giữ chữ tín, sau khi hồi kinh thì thả ba ngời Tống Hành Giai, Đỗ thị và Tống Lân, hôm nay bọn họ cũng về đến Thanh Châu.
“Huynh thu tiền lời của cửa hàng ở Kinh Thành chưa?” Đỗ Yểu Yểu hỏi.
Lúc trước khi nàng đổi chưởng quầy cửa hàng ở Kinh Thành đã cố ý lưu lại hậu chiêu, nếu nàng bất hạnh qua đời, toàn bộ tiền lời của cửa hàng sẽ chuyển tới trên danh nghĩa của Thúy Nương.
“Lấy được rồi, phu nhân dẫn ta đến tài trang Tụ Bảo lấy, tổng cộng sáu trăm lượng.” Đại Sơn nói: “Theo như cô nương dặn dò, ta đã chia khoản tiền đó thành ba phần, Tống phu nhân hai trăm, phu nhân hai trăm, ta mang về đây hai trăm.” Hắn ta móc ra hai tờ ngân phiếu trăm lượng từ trong lồng ngực.
“Không sao, huynh cất đi.” Đỗ Yểu Yểu không tiếc tiền, Đại Sơn đã giúp nàng rất nhiều chuyện. Nàng dặn dò: “Cửa ải cuối năm sắp đến, huynh nhớ gửi một ít về cho cha mẹ ở nhà.”
“Đâu cần phải dùng nhiều như vậy chứ.” Đại Sơn từ chối, cố gắng nhét cho Đỗ Yểu Yểu một trăm lượng: “Trước đây ta đi săn một năm, nhiều nhất kiếm được mấy chục lượng mà thôi, lấy của cô nương một trăm lượng xem như tiền công hai năm qua.”
“Huynh khách sáo rồi.” Đỗ Yểu Yểu không miễn cưỡng, hai người hợp tác mấy tháng, Đại Sơn mở miệng cứ gọi “cô nương”, nàng dặn thế nào cũng không chịu đổi giọng.
Giữa nam nữ với nhau, nếu không muốn vượt qua sợi tơ hồng kia thì nên giữ một khoảng cách.
“Nương ta lấy danh nghĩa của mình, giao cửa hàng cho Tống cô quản lý à?” Sau khi trở về phòng, Đỗ Yểu Yểu rót cho Đại Sơn một chén trà, nói chuyện chính.
Đại Sơn “ừng ực” uống xong một ly, chùi miệng nói: “Ừ, đều nghe theo cô nương dặn dò, Tống công tử chịu trách nhiệm quản lý cửa hàng ở Kinh Thành, tiền lời hàng năm đều chia ba phần.”
Đỗ Yểu Yểu lơ đãng gật đầu.
Nàng sẽ không ra mặt giúp đỡ Tống Hành Giai, chỉ có thể dùng cách này giảm bớt áp lực kinh tế của hắn ta. Một quý công sống hai đời đều trải qua an nhàn sung sướng, kêu hắn ta đi ra ngoài làm việc nuôi sống gia đình sẽ không tránh khỏi khó khăn.
Tống Hành Giai không thể so với Thẩm Giai, như hạng người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn như Thẩm Giai, cho dù phải đi ra ngoài ăn xin, hắn cũng có thể lăn lộn thành bang chủ Cái Bang.
Đại Sơn cũng không phải Thẩm Giai, Thẩm Giai uống trà lúc nào cũng chậm rãi thưởng thức. Rõ ràng hắn xuất thân bần hàn, nhưng vẫn học được cái tinh túy của thú vui nhàn rỗi của kẻ phú quý. Dáng vẻ kia hoàn toàn không thèm thua kém đám công tư trâm anh thế phiệt của thế gia vọng tộc.
Ở bên cạnh hắn lâu, Đỗ Yểu Yểu gặp người uống trà như nước lã thì rất không quen.
“Đúng rồi, cô nương.” Đại Sơn chợt nghĩ tới một chuyện: “Thẩm Tướng đã tìm được phụ mẫu của Từ Kiều, đang đào mộ lên khám nghiệm tử thi.”
“Thật không?” Đỗ Yểu Yểu ngạc nhiên, đầu ngón tay gõ nhẹ lên nắp tách trà, cân nhắc nói: “Cũng phù hợp tác phong của hắn, hắn nghi ngờ thi thể kia chỉ là thế thân của Từ Kiều?”
“Chắc vậy.” Trong đôi mắt trắng đen rõ ràng của Đại Sơn lóe lên tia sáng: “Cô nương đúng là liệu sự như thần, Thẩm Tướng thấy thi thể trong quan tài, đối chiếu với thân phận Từ Kiều xong thì không nói gì đã đi ra, cũng không tìm Từ gia gây phiền toái.”
“Đúng là giao tiếp với người thông minh nó khác.” Đỗ Yểu Yểu lẩm bẩm.
Đây là chiêu thức nàng chuẩn bị để đề phòng Thẩm Giai, dùng thân thể của Từ Kiều, lại mua một thi thể nữ tử bệnh chết cùng tuổi từ nơi khác bỏ vào trong quan tài.
Thẩm Giai có bệnh đa nghi, hắn chỉ cẩn cẩn thận dò theo một manh mối trong đó là có thể nhìn thấy toàn cảnh.
“Còn có chuyện nữa, ầm ĩ rất lớn.” Đại Sơn lại rót một ly trà uống cạn, cảm thấy trà này mùi thơm ngát, uống ngon lạ thường, dáng vẻ cô nương uống trà cũng đẹp mắt.
“Hả?” Đỗ Yểu Yểu chậm rãi nhấp một ngụm.
“Ô Hoàn phế Vương Hậu, kêu cái gì Hồng ấy.” Đại Sơn nhớ lại.
“Hồng Ngạc.” Đỗ Yểu Yểu nhắc nhở.
“Đúng đúng đúng.” Lúc trước Đại Sơn không biết chữ “Ngạc”, hắn ta kể lại: “Sau khi Thẩm Tướng về Nam Thành thì bẩm báo với Ô Hoàn Khả Hãn, tru sát phế Vương Hậu. Phế Vương Hậu ôm hộp tro cốt của ma ma chạy trốn bố phía, bị Thẩm Tướng bức đến vách đá, bất đắc dĩ tự sát.”
Đỗ Yểu Yểu yên lặng, nàng từng nghe chuyện này ở Ngô Hưng.
Đại Sơn hào hứng kể: “Trước khi Phế Vương Hậu nhảy núi còn nói bậy bạ, lúc thì kêu thật xin lỗi, lúc thì gọi thẳng tên húy của Thẩm Tướng, nói có chết cũng sẽ không yêu ngươi. Khả Hãn nghe xong thì mặt mày tái mét.”
Đỗ Yểu Yểu cười gượng, lấy cớ mệt mỏi, đuổi Đại Sơn đi.
Trong phòng chỉ còn lại một người, móng tay nàng bấm sâu vào án kỷ, tức giận mắng: “Cẩu nam nhân kia có gì đáng mà thích.”
Không biết là đang mắng Hồng Ngạc, hay tự mắng chính mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận