Chương 1071

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1071

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Chi Nam chặn họng anh ta “Dù sao Giang tổng vẫn nên giữ cẩn thận đồ của mình đi.”
Cô nhóc này càng ngày càng biết bật người.
Giang Đình lẳng lặng cong môi.
“Bạn của em đâu, sao không thấy?”
Diễn trò phải diễn tròn vai, anh ta còn làm ra bộ đưa mắt nhìn xung quanh.
Vừa nghiêng đầu chỉ thấy ánh mắt thiếu nữ cực kỳ bất thiện nhìn theo anh ta, có chút âm trầm.
Nếu lúc này còn chưa phát hiện ra tên đàn ông chó má kia cố ý diễn trò, Lâm Chi Nam cô cũng quá ngốc.
Giang Đình nhướng mày diễn dáng vẻ vô tội đến cùng, dường như thật sự không hiểu.
Anh ta đề nghị “Có muốn ngồi xe anh không, anh cũng có chuyện cần đến Grasse.”
Lâm Chi Nam thấy ngón trỏ anh ta xoay chìa khóa xe trong tay, ra hiệu cho cô nhìn xe ở bên ngoài cửa.
“Chiếc xe này hẳn là ngồi dễ chịu hơn xe du lịch, mệt mỏi còn có thể nằm ra ghế sau ngủ.”
“Anh tiện đường đưa em một đoạn đường?”
“Cảm ơn, không cần làm phiền anh như thế.”
Lâm Chi Nam tức giận muốn cùng người đàn ông kia đối nghịch, ai ngờ Giang Đình cũng không chút phản bác gật đầu với cô.
“Là vậy sao, vậy chỉ có thể lần sau gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.”
Sau khi nói xong thì đi ra ngoài khách sạn.
Cho nên nói cô giận dỗi vô ích sao?
Hôm nay anh ta hại cô không thể lên xe du lịch, ngay cả tiền đặt cọc cũng mấy trăm Euro, tương đương với ba ngàn nhân dân tệ, anh ta lại nhẹ nhõm ngay cả một câu đền bù tổn thất cũng không có.
Lâm Chi Nam nhìn bóng lưng tiêu sái của anh ta, giống như bong bóng xì hơi. Trong nháy mắt tràn đầy không cam lòng và tức giận ép cô như muốn bùng nổ.
“Này… Giang Đình, em đổi ý rồi.”
Giang Đình quay người lại, cô nhóc cầm túi xách trên sofa đứng lên đi về phía anh ta, trong mắt là hạt mầm căm tức.
“Đồ của anh hại em thất hẹn với người khác, cho nên anh phải đưa em đến Grasse.”
Cô hếch cằm làm đủ bộ dạng kiêu ngạo.
“Em muốn đến đó vào buổi chiều, anh lái nhanh một chút.”
Sau đó vượt qua anh ta đi ra chỗ cửa xoay.
Sau lưng Giang Đình sờ lên mũi, đáy mắt dâng lên ý cười tinh quái.

Cửa sổ thủy tinh màu xám tro chậm rãi hạ xuống, Lâm Chi Nam ghé vào bệ cửa thích ý nhìn cảnh sắc Paris đẹp như tranh sơn dầu đang không ngừng lướt qua đáy mắt cô.
Xe lái khỏi vùng ngoại cô, cô vẫn duy trì tư thế kia, giống như một còn lười lười nhác.
Giang Đình lái xe, thỉnh thoảng nhìn qua cô, ánh mắt dịu dàng hơn.
“Đói bụng không, anh có đồ ăn đấy.” Nói xong mở hộp chỗ ghế lái.
Lâm Chi Nam không lên tiếng, tâm tư lại bị khơi lên hơn nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận