Chương 1078

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1078

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chưa chắc.”
Anh ta ngước mắt nhìn cô, chuyển sang chuyện khác “Em nói xem liệu có cô gái nào đặc biệt mặc váy trắng đạp xe đạp hấp dẫn sự chú ý của một người đàn ông hói đầu không?”
“Gương mặt này vẫn xem là tạm được, nếu không ngay cả đãi ngộ sắc dụ cũng không có.”
Anh ta nói trúng tim đen “Nếu như vậy anh vui lòng làm người ngốc, lão tổng nhiều tiền.”
Lúc mới đầu Lâm Chi Nam còn chưa kịp phản ứng, đợi sau khi lấy lại tinh thần, vành tai cô nhất thời đỏ lên.
“Có thể đừng nhắc đến chuyện cũ không…” Bởi vì chột dạ mà giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ.
Lâm Chi Nam nghiêng đầu oán niệm lại thêm ánh mắt cầu buông tha, giống như một con hồ ly xù lông, xiên mạnh hai cái lên đĩa.
Chỉ là không biết trong mắt tức giận hay như thế nào, ánh sáng chiếu đến hiện lên một mảnh hoa đào.
Giang Đình chỉ nhìn trong chốc lát, ánh đèn chiếu vào đôi mắt thâm đen của anh, giống như mang theo nhiệt độ nóng rực.

Sau khi ăn xong hai người quay về khách sạn.
Không biết có phải là do đứng lâu trong thang máy, cô chỉ cảm thấy gương mặt có chút nóng rực, lại thêm vừa rồi bị Giang Đình chọc giận, uống nhiều thêm hai ly rượu, hiện tại bước chân giống như đang đi trên mây vậy.
Trên hành lang là hoa văn theo phong cách Gatsby của thế kỷ trước, hoa lệ lại khoa trương, từng vòng từng vòng giống như hoa đảo quanh trong mắt Lâm Chi Nam.
Giang Đình đi theo sau lưng cô, chú ý đến bước chân của cô, mà cô giống như đứa nhỏ hờn dỗi không muốn cùng anh ta nói chuyện, mãi cho đến khi cánh tay bị kéo nhẹ một cái, cánh tay tinh tế của cô bị Giang Đình nắm chặt.
Chỗ kề nhau truyền đến nhiệt độ nóng rực trên lòng bàn tay anh ta.
“Đi đâu?” Giang Đình hỏi “Em không về phòng sao?”
“À.” Lúc này Lâm Chi Nam mới vô thức phát hiện mình đi quá, chờ Giang Đình buông ra, cô từ trong túi quần lấy ra thẻ phòng, nhưng mà bốn túi trống trơn, thẻ phòng đã sớm chẳng biết ở nơi nào.
“Không thấy thẻ phòng của em đâu cả.”
Trên mặt cô bởi vì sốt ruột càng thêm đỏ.
Sau lưng, Giang Đình đề nghị “Có muốn qua phòng anh gọi điện thoại nội tuyến, để lễ tân đưa thẻ phòng khác cho em không?”
Lâm Chi Nam quay người, anh ta cao hơn cô một cái đầu, khuất bóng không nhìn thấy đáy mắt anh ta.
Chỉ là mơ hồ thăm thẳm, giống như dần dần dụ hoặc.
Cô theo phản xạ có điều kiện đáp “Không cần Em muốn tự đi lấy.”
“Vậy được rồi, nhớ đi thang máy xuống tầng một.”
Giang Đình không miễn cưỡng cô, thân sĩ chỉ về phía thang máy, còn người đã đi về phía phòng của mình.
Người đàn ông này có đôi khi làm người ta giận đến đáng sợ.
Cho dù Lâm Chi Nam uống say, ánh mắt của cô vẫn có thể đốt phía sau lưng người đàn ông thành một cái động, trái lại bước chân của cô giống như đi theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận