Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em thấy tài liệu của chị trên bàn, cả mấy cuốn tiểu thuyết tiếng Anh dày cộp chị đọc để giết thời gian nữa…”
Hứa Đồng Chu lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ và tự ti. Thật phức tạp… Thật thâm sâu. Những từ ngữ, ký hiệu, những dòng chữ ngoằn ngoèo đó là thứ mà anh dù có nhìn kỹ đến đâu, cố gắng thế nào cũng không thể nào hiểu được. Chúng như một bức tường vô hình ngăn cách thế giới của hai người.
Nghèo đói là cái tội, là vết sẹo in sâu trong xương máu anh. Trong một hai năm đầu mới chân ướt chân ráo đến thành phố lớn, anh cũng từng chấp nhận số phận, an phận làm một công nhân quèn. Anh cũng biết khoảng cách giàu nghèo thực sự đủ để nghiền nát cuộc đời, lòng tự trọng của đối phương.
Nhưng khi đó anh cũng chỉ là thiếu niên lang bạt, sa sút, mất đi người mình yêu thương nhất, trái tim đã chết lặng. Cho dù có nỗ lực thế nào cũng bị vướng vào vấn đề cơm áo gạo tiền, gồng gánh nợ nần gia đình, không dám mơ mộng cao sang.
Nhưng sau này, khi nợ nần đã trả xong, và đặc biệt là khi cô gái này tựa như thiên thần giáng xuống cuộc đời anh lần nữa, thắp sáng lại ngọn lửa hy vọng trong anh, anh mới đau đớn nhận ra sự thật: cho dù mình có cố gắng thêm 5 hay 10 năm nữa, làm việc cật lực đến bán mạng, cũng không thể bắt kịp cô. Khoảng cách ấy quá xa vời.
Vậy nên sau khi hai người dọn về ở chung, anh càng khao khát muốn thay đổi, muốn nâng cấp bản thân mình hơn bao giờ hết. Mỗi ngày, ngoài việc làm tốt công việc chuyên môn ở công trường, anh còn chủ động hơn ở đơn vị thi công, không còn giữ thái độ “im lặng là vàng” như trước nữa mà liên tục quan sát, đề xuất ý kiến, phấn đấu gấp bội để có thêm cơ hội bước lên nấc thang cao hơn của sự nghiệp.
Còn những quyển tiểu thuyết tiếng Anh nằm rải rác trên bàn của cô, những cuốn sách mà cô đọc mỗi tối… Anh nhìn những ký tự Latinh giống bính âm tiếng Trung nhưng lại chẳng hiểu gì, cảm thấy mình thật vô dụng. Cuối cùng, anh cũng quyết định buông bỏ lòng tự tôn xuống, âm thầm đăng ký một lớp tiếng Anh bổ túc vào buổi tối.
Anh, một chàng trai 24 tuổi, cao lớn, lại ngồi học chung với mấy đứa nhóc học sinh từ 8 đến 17 tuổi trong một phòng học chật chội… Cảm giác lạc lõng, xấu hổ không phải là không có, nhưng anh cắn răng chịu đựng.
Anh muốn đọc được tiểu thuyết mà cô đọc, muốn hiểu thế giới của cô. Anh cũng muốn nghe hiểu những bài hát tiếng Anh mà cô thường ngân nga trong lúc nấu ăn hay tắm rửa. Anh không muốn cả đời chỉ đứng sau lưng nắm góc áo của cô, như một đứa trẻ cần được che chở.
Anh muốn sánh vai cùng cô, đường đường chính chính đứng bên cạnh cô. Nếu một ngày nào đó cô gặp khó khăn, mệt mỏi, anh hy vọng lúc cô quay đầu lại, không phải là vách sâu vạn trượng, không phải là khoảng không vô định, mà là vòng tay vững chắc, là bờ vai tin cậy của anh.
Từng lời giải thích, tâm sự được nói ra chậm rãi, ấm áp đến vậy trong đêm khuya. Nhưng anh biết cô ngủ rồi, không thể nào nghe thấy được. Tâm trạng anh vừa phức tạp, vừa nôn nóng, vừa bất lực. Anh muốn trở nên ưu tú… Mong được cô cổ vũ, công nhận, lại sợ cô nhìn thấy dáng vẻ chật vật, nỗ lực đến đáng thương của mình lúc này.
Giọng nói anh lạc đi, hơi nghẹn ngào nức nở. Sau khi ngồi yên lặng bên giường hồi lâu, ngắm nhìn gương mặt cô, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.
Bây giờ cô mơ màng ngủ quên thế này, chắc chắn là chưa tẩy trang, chưa rửa mặt. Sáng mai tỉnh dậy, soi gương phát hiện mình “xấu xí”, chắc chắn cô sẽ nũng nịu, giận dỗi anh cho mà xem…
Nghĩ đến cảnh tượng đáng yêu đó, anh vừa cười khổ vừa lắc đầu, chuẩn bị lấy khăn ấm mang đến bên giường để “hầu hạ” tiểu tổ tông rửa mặt.
Anh mở vòi nước, đứng bên bồn rửa mặt nhìn mình trong gương, suy nghĩ thất thần. Những lời mình vừa nói vẫn còn vang vọng trong đầu, lòng anh lại thôi thúc bản thân càng phải nhanh chóng đuổi kịp cô, không được lười biếng dù chỉ một phút.
Tiếng nước chảy róc rách. Ngày bận rộn ở công trường, tối đi học thêm, lại bị Trình Nặc mặt nặng mày nhẹ dọa cho một trận, làm anh cũng cảm thấy hơi mệt mỏi rã rời.
Tiếng nước đầy bồn, anh đưa tay tắt vòi. Đột nhiên, anh cảm giác có một vòng tay ấm áp ôm lấy eo mình từ phía sau. Một cơ thể mềm mại áp sát vào lưng anh.
Anh giật mình nhìn vào gương. Là cô! Gương mặt cô gái vẫn còn ngái ngủ, hai má hồng hồng vì hơi ấm trong chăn, đôi mắt nhắm nghiền… Chắc là bị tiếng nước chảy của anh đánh thức rồi.
“Sao lại dậy rồi? Bị em đánh thức hả?” Anh vội tắt vòi nước, lau tay vào khăn, giọng dịu dàng hỏi cô gái đang ôm chặt mình phía sau.
“Ừm… Tiếng lớn quá, ồn ào làm chị ngủ không được.” Cô gái nhắm mắt lẩm bẩm, dụi đầu vào lưng anh, tay lại ôm chặt eo chàng trai không chịu buông, như một con koala bám lấy cây bạch đàn.
Hứa Đồng Chu bị cô ôm chặt cứng, muốn quay người lại cũng khó khăn. Trái tim anh tan chảy trước sự nũng nịu này. “Xin lỗi chị, em làm ồn rồi. Em rửa mặt cho chị nhé? Rồi mình vào ngủ tiếp.” Anh đưa tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn, mềm mại đang đan trước bụng mình.
“Ừm ~” Cô ngọt ngào đáp lại, giọng mũi nũng nịu. Nhưng ngay sau đó, cô tự động rút tay ra khỏi tay anh. Những ngón tay thon dài, hư hỏng lại luồn lách, trượt xuống dưới, chui tọt vào trong quần ngủ của chàng trai.
“Thì ra… Em vẫn luôn gạt chị. Học là chuyện tốt mà, em cứ thoải mái đến lớp là được, sao lại muốn gạt chị làm gì?” Giọng cô thong thả, lười biếng, nhưng nội dung thì sắc bén vô cùng. Cô không vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề trọng tâm.
Hỏi trực tiếp, tay cũng “nắm” chính xác mục tiêu. Chỉ một đòn mà khóa chặt cả linh hồn lẫn thể xác anh.
“A! Chị!” Đột nhiên bị cô nắm trọn lấy “cậu em nhỏ” đang ngủ yên, người anh thoáng giật mình, bắn người lên. Không biết là vì động tác táo bạo của cô hay là vì câu hỏi “bắt thóp” của cô.
Vậy là… Những lời tự ti, hèn nhát, những bí mật thầm kín anh vừa nói một mình… đã bị cô nghe thấy hết rồi sao? Cô đã tỉnh từ lúc nào?
Hứa Đồng Chu nhất thời đỏ mặt tía tai, mím môi cứng họng, không trả lời được chữ nào. “Cậu nhỏ” trong tay cô bắt đầu thức tỉnh, sưng to lên.
“Sao lại lơ chị rồi? Hửm?” Tay cô chậm rãi vuốt ve, trượt lên trượt xuống làm gậy thịt dần cương cứng, nóng hổi trong lòng bàn tay. Miệng thì vẫn ép hỏi quyết không buông tha.
Chu Chu của cô… Thì ra trước giờ chưa từng gạt cô làm điều gì xấu. Chu Chu của cô, trước giờ vẫn luôn âm thầm nỗ lực để yêu cô, để xứng đáng với cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận