Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần suất của đồ vật trong cơ thể liên tục thay đổi, Tạ Thu Thủy đỏ mặt, vội vàng nhét áo khoác của mình xuống dưới thân, cố gắng kiềm chế lại cơn cao trào đang ập đến.
Không thể bắn ra.
Cô ôm bụng, cuộn người lại, gõ chữ càng ngày càng chậm: [ Đừng ấn nữa. ]
Cô không chịu được sự thay đổi không có bất kỳ quy luật nào như vậy.
Lí Kỳ Ngôn vẫn đang tìm kiếm, Lâm Xuân Lộ ở trong phòng vệ sinh cũng không biết khi nào sẽ đi ra, cho dù cô ta đi ra thì người tiếp theo đi vào cũng nên là Lý Kỳ Ngôn.
Bởi vì mình không có cách nào dùng tư thế bình thường đi vào, hơn nữa rõ ràng Lý Kỳ Ngôn càng vội vàng hơn chút.
“Tiểu Thủy, có khả năng chìa khóa xe ở dưới giường, phía dưới có một cái va li, em chuyển nó đi để tìm một chút được không?”
Tạ Thu Thủy không biết Lý Kỳ Ngôn tìm chìa khóa rồi còn có thể làm chuyện gì nữa, cô lại yên tĩnh một hồi lâu, nghe được Lý Kỳ Ngôn lại gọi cô một tiếng, cô mới trả lời: “Ngày hôm qua uống… Uống nhiều như vậy… Ừ…. ” Cô cắn răng: “Sáng sớm không thể… Lái xe, vẫn là… Ừ… Thuê xe đi.”
Ước chừng Lý Kỳ Ngôn lại tìm kiếm một lúc nữa mới dừng lại.
Đàn ông không cần rửa mặt cẩn thận như vậy, nhìn thấy nhà vệ sinh vẫn có người, mà anh ta lại đang sốt ruột, bèn dùng vòi nước ở ban công rửa qua loa một lần.
Chỉ là một lúc như vậy, nhưng Tạ Thu Thủy lại cảm giác giống như đã trôi qua một thế kỷ.
Trong thời gian này, cô đã bị trứng rung hành hạ lêи đỉиɦ một lần, mặc dù là trong lúc Lý Kỳ Ngôn không nhìn thấy cô, nhưng vẫn dùng tay bịt miệng, không để âm thanh lọt ra ngoài, vì lẽ đó nên cũng không bị anh ta phát hiện.
Ngược lại thỉnh thoảng Trình Hiểu Lễ lại từ nhà bếp nhìn về phía bên này một chút.
Trêu đùa một buổi tối, sáng sớm lại bị trứng rung quầy rầy, hoa huyệt của Tạ Thu Thủy vẫn ở luôn ở trong trạng thái mở rộng, chỉ cần nhúc nhích một chút là vải vóc có thể ma sát vào hoa huyệt của cô, lại thêm vào trứng rung quấy phá ở trong thân thể, hiện tại Tạ Thu Thủy chỉ muốn nằm xuống để được lêи đỉиɦ thôi.
Sớm biết vật này lợi hại như vậy, cô đã dùng rồi, cũng không đến nỗi trầm mê vào những thứ Trình Hiểu Lễ làm với mình kia.
“Tiểu Thủy, bây giờ anh không có thời gian, phải đi trước rồi, buổi tối trở lại đón em đi ăn cơm sau.”
Lí Kỳ Ngôn có chút vội vàng, nhưng thời điểm anh ta đang chuẩn bị vẫn chú ý đến Tạ Thu Thủy.
Cô vẫn ngồi ở chỗ đó, dường như cũng không có ý định tiễn mình đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận