Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Miên lắc đầu. Cô biết là Mạnh Viễn có lòng tốt. Tống Miên cũng hoàn toàn tin tưởng rằng những lời đó đều là do Lục Thanh Hoài nói ra, bởi vì hắn đã ‘thẳng thắn’ nói ra toàn bộ những điều này cho cô biết từ rất lâu rồi, thậm chí hắn sẽ càng làm quá đáng hơn thế nữa.
Nhưng, hắn không buông tay thì cô cũng trốn không thoát được. Cô không có cách nào giải thích cho Mạnh Viễn hiểu được loại quan hệ vặn vẹo lại dị dạng này giữa bọn họ. Tống Miên chỉ biết nói: “Tiểu Viễn, em đừng để ý đến chị. Chuyện này không đơn giản như em nghĩ đâu…”
“Sao lại không đơn giản kia chứ?”
Đáy lòng Mạnh Viễn dậy lên một trận phẫn nộ. Cậu ấy nắm chặt cánh tay của Tống Miên, cật lực khống chế nhưng vẫn nhịn không được mà khẽ gầm lên, giọng nói có hơi nóng nảy:
“Rõ ràng là chị vẫn luôn một mực kháng cự hắn ta. Chị cũng vẫn chưa gả cho hắn ta. Bây giờ chỉ cần chị biết rằng hắn ta chính là một thằng điên, là một kẻ ích kỷ, chỉ biết tốt cho mình, là một tên khốn nạn ngoại trừ chính bản thân mình ra thì chẳng yêu một ai cả, sau đó chị hãy chia tay với hắn ra, cách hắn ta thật xa. Chuyện này có gì khó khăn đâu?”
Ngay cả cậu ấy cũng đang ép cô, tất cả mọi người đều ép buộc cô, tất cả cảm xúc đều dâng lên trong lòng.
“Chị không có cách nào cả.” Hốc mắt của Tống Miên đỏ lên. Cô hất mạnh tay cậu ấy ra, nâng cao giọng, có vẻ vỡ òa và run rẩy, hét lên một câu như vậy.
Mạnh Viễn nhìn Tống Miên đang cúi đầu trước mặt mình. Thân thể gầy yếu của cô đang run rẩy, có vẻ bất lực lại đáng thương. Nhất thời, tất cả những lời muốn nói đều nghẹn vào cổ họng.
Mạnh Viễn vẫn luôn không cho rằng Tống Miên lớn tuổi hơn cậu ấy thì cậu ấy sẽ coi cô là chị gái. Bây giờ thì suy nghĩ ấy lại càng thêm sâu sắc. Bởi vì, Tống Miên thật sự quá yếu đuối. Chỉ cần hốc mắt của cô đỏ lên thôi đã làm cho người ta không có cách nào nặng lời một câu với cô được mà chỉ muốn ôm cô vào trong lồng ngực mà an ủi một cách dịu dàng.
Cánh môi của Mạnh Viễn giật giật, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Tống Miên hai tay ôm mặt, có chút tuyệt vọng, lắc đầu nói khẽ:
“Chị không có cách nào cả, thật sự không có cách nào hết, chị chỉ muốn sống thôi…”
Đúng vậy, sống sót.
Thật sự là quá đau khổ rồi. Tống Miên cảm giác mình sắp bị ép đến điên. So với bất kể người nào thì cô càng hiểu rõ sự ác liệt của Lục Thanh Hoài hơn hết.
Từ gia đình đến bạn bè, từ tự do đến tương lai… Tống Miên đã bị hắn ép buộc phải nhìn thấy mặt tàn nhẫn nhất của tất cả những gì cô từng mong đợi và sau đó thì đánh mất đi tất cả những điều mơ mộng và kỳ vọng của chính mình.
Cô căm hận hắn hơn bất kỳ người nào, cũng càng bị dày vò hơn bất cứ ai.
Cô tìm mọi cách muốn chạy trốn, nhưng hắn tuyệt đối không buông tay.
Hắn chưa bao giờ có ý định buông tha cho cô, hơn nữa càng ép càng gắt, bởi vậy nên cảm xúc đau đớn và tự chán ghét kèm theo đó đã sắp đè bẹp cô tới nơi luôn rồi.
Hiện tại cô biết sai rồi. Là cô không nên đi truy tìm những thứ vốn không thuộc về mình. Cái gì cô cũng không cần nữa. Cô muốn tự sinh tự diệt, cho dù là cả đời này đều mục rữa ở bên hắn cũng không sao cả, vì sao hắn còn muốn tới bức bách cô?
Đáy lòng Tống Miên tràn đầy ai oán và phẫn uất, nhưng đột nhiên cô lại giật mình.
Điều mà Lục Thanh Hoài muốn không phải là như vậy hay sao?
Có người cố gắng đến cứu cô, nhưng cả người tràn ngập kháng cự. Thứ mà hắn muốn không phải là loại ‘kiên định’ này của cô hay sao?
Không có tư tưởng, không có bản ngã, bất luận như thế nào cũng sẽ không rời đi… Trong lòng hay trong mắt cũng chỉ chứa đầy hình ảnh của hắn. Đây không phải là một Tống Miên mà hắn vẫn muốn có được hay sao?
Tống Miên bỗng nhiên bật cười, tiếng cười bi thương vô vọng.
Nếu Lục Thanh Hoài biết những suy nghĩ này của cô, chắc chắn là hắn sẽ rất vui vẻ, phải không? Cuối cùng cô cũng biến thành bộ dáng mà hắn mong muốn. Có lẽ cuộc sống sau này của cô sẽ càng tốt hơn một chút. Như vậy cũng không có gì là không tốt.
Tống Miên cho rằng cô đã bị bệnh mất rồi, thật sự bị bệnh mất rồi.
“Tống Miên…” Mạnh Viễn nhìn bộ dáng này của Tống Miên thì có chút hoảng hốt. Nhất là khi nhìn thấy cô cười, cậu ấy vẫn luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì không tốt sắp xảy ra.
“Thưa cô Tống.” Đột nhiên, một giọng nam trong trẻo và êm dịu truyền đến, hai người đều nhìn về phía phát ra tiếng nói kia.
Tô Thừa mỉm cười bước nhanh tới. Anh ta dừng lại trước mặt Tống Miên, dịu giọng, nói: “Thưa cô Tống, ngài Lục còn đang chờ cô ở công ty. Bây giờ tôi đưa cô qua đó.”
Tống Miên im lặng gật gật đầu. Cô rất mệt mỏi, cái gì cũng không muốn nói nữa, cũng không chào hỏi gì Mạnh Viễn đã xoay người đi ra ngoài.
Tô Thừa ở phía sau cô, lễ phép hơi gật đầu với Mạnh Viễn rồi cùng đi ra ngoài.
Cảm xúc trong lòng Mạnh Viễn cực kỳ mãnh liệt. Cậu ấy luôn cảm thấy hiện tại Tống Miên giống như là đang ở trong một cái hố đen không đáy, không ngừng rơi xuống, giống như cô vừa bước đi thì cậu ấy sẽ không bao giờ gặp lại cô được nữa vậy.
“Tống Miên.” Mạnh Viễn gọi cô một cách nóng vội.
Tống Miên quay đầu lại nhìn cậu ấy.
Bàn tay của Mạnh Viễn cuộn lại thành nắm đấm, yết hầu trượt lên xuống, mở miệng một cách khó khăn: “Tống Miên, em không biết chị đã phải trải qua những gì, cũng không biết bây giờ chị đang suy nghĩ cái gì… Chỉ là, sau cái ngày ở cầu thang ấy, từ tận đáy lòng, em cảm thấy hắn ta không xứng với chị. Chị tốt như vậy, ưu tú như vậy, chị không nên vì hắn ta mà bỏ cuộc, sa đọa.”
“Em biết rằng nói như vậy có vẻ như mình rất ngây thơ hoặc là theo chủ nghĩa duy tâm… Nhưng em sẽ không bao giờ đồng ý với những gì chị nói, rằng thế giới này sẽ luôn luôn có những điều áp đảo công lý và pháp luật. Em đã học luật, em biết thế giới này có sự tồn tại của bóng tối và những điều không hề tốt đẹp, nhưng em vẫn phải bảo vệ tôn nghiêm của pháp luật. Tà không áp đảo được chính. Những thứ mà chị gọi là vượt qua pháp luật và công lý cuối cùng cũng sẽ bị phá hủy và phán xét bởi chính những thứ đó.”
Mạnh Viễn dừng lại một lúc rồi trịnh trọng, gần như khẩn cầu mà nói: “Cho nên, Tống Miên à, em thật sự hy vọng chị không nên từ bỏ chính mình. Có khó khăn gì thì chị có thể nói ra, em sẽ giải quyết giúp chị. Xin chị, tuyệt đối không nên cứ như vậy mà từ bỏ chính mình. Coi như là vì e… vì những đứa nhỏ ở Mạnh Trại chúng ta. Tụi nó đều đang chờ chị, tụi nó đều đang chờ chị về nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận