Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn vẻ mặt không thể tin của tôi, Hàn lão gia tử cười híp mắt nói: “Đối với vẻ ngoài cùng số tuổi của ta cảm thấy không thể tin đúng không? A ha ha ha! Chẳng lẽ nha đầu ngươi không biết nhà chúng ta luôn có vẻ ngoài trẻ trung không giống với độ tuổi thực hay sao?”

Thật là không tốt a, vì tôi thực sự không biết chuyện này.

Nhưng mà nghe ông nói như thế thì dường như có chuyện này thật thì phải, bất luận là Hàn Lỗi hay là cha chồng tôi đều thoạt nhìn trẻ hơn tuổi thật.

Cho nên bây giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng qua mấy năm nữa, Hàn Lỗi tốt nhất không nên lộ ra vẻ trẻ hơn so với tôi là tốt rồi, dù sao bị hiểu lầm thành trâu già gặm cỏ non chẳng hay một chút nào!

Đang lúc tôi vẫn còn đắm chìm trong ảo tưởng của chính mình, Hàn lão gia tử đột nhiên đem tay khoác lên trên vai của tôi, cười nói: “Chúng tôi vào nhà nói chuyện tiếp đi, vì chờ con tan làm, ông phải ngồi ngoài này hứng gió mát không lâu đâu đấy!”

Không chờ tôi đáp lời, ông đã đẩy tôi hướng tới chung cư.

“Nha đầu! Con hẳn là lần đầu tiên nhìn thấy ông đi! Ta nhưng là ông chủ lớn của nhà họ Hàn đấy nhé!”

Quen thói rồi, Hàn lão gia tử lại một lần nữa nhắc tới cái địa vị không thể dao động kia…

“Hàn Dực Thiên! Nếu như ông là chủ lớn của nhà họ Hàn thì tôi đây là cái gì hả?”

Phía sau lưng tôi, một giọng nữ tràn ngập khí phách uy nghiêm vang lên, thanh âm kia phá vỡ mọi rào cản, chạy thẳng tới chân trời.

Chúng tôi rối rít quay đầu lại.

Xem ra bà chủ lớn chân chính của Hàn gia bây giờ mới xuất hiện.

“Hàn Dực Thiên, ông nói mà cũng không thèm nhìn một chút thử xem, nếu như ông là chủ lớn của Hàn gia, như thế tôi đây là cái gì? Hử?”

Người phụ nữ kia dưới cái nhìn chăm chú của chúng tôi lập lại câu nói vừa nãy một lần nữa, khác biệt ở chỗ chính là, câu hỏi lần này thêm được vài chữ, đặc biệt là cái chữ “Hử” ở cuối, âm điệu kéo dài nghe mà ghê tai, giống như dư âm vẫn còn văng vẳng bên cạnh màng nhĩ ba ngày không hết vậy.

Đột nhiên tôi cảm thấy lực nặng bên vai biến mất, quay đầu nhìn lại liền thấy Hàn lão gia lộ vẻ mặt nịnh hót lấy lòng cười chạy tới chỗ người phụ nữ kia, sau đó cúi người nịnh nọt nói: “Ai nha nha, bạn già, bà có nghe lầm hay không vậy! Người ta nào có nói mình là ông chủ lớn của Hàn gia đâu! Chủ nhà chân chính của Hàn gia đương nhiên phải là bà rồi! Bà phải biết rằng, ở Hàn gia địa vị của bà là không thể phá vỡ, ai cũng đối với bà kính trọng ngưỡng mộ cuồn cuộn như nước sông Trường Giang chảy liên miên không dứt…”

Gió lạnh, ôi gió lạnh, một ông già hơn tám mươi tuổi đầu mở mắt ra là có thể nói đủ lời bịa đặt làm nũng, tôi nhìn được sao? Nhưng sự thật là, ông ấy không những làm được mà còn làm hết sức hài hòa, đẹp mắt nữa cơ ạ!

Cho nên, tôi hoa hoa lệ lệ một lần nữa bị sét đánh cháy đen thui từ trong ra ngoài…
Dĩ nhiên, nguyên nhân tôi bị sét đánh không phải là vị Hàn lão gia giở bộ mặt làm nũng ra mà là bởi vì người đàn bà được ông thân mật gọi là “bạn già” kia ấy.

Đúng, đó là một người phụ nữ xinh xắn lanh lợi, khí chất phi phàm, mặc dù không có vẻ ngoài quá mức mỹ lệ nhưng sự cao quý trang nhã trên thân lại hết sức nổi bật và chói lọi, đáng sợ nhất chính là, bà ấy thoạt nhìn trông rất trẻ tuổi.

Tại sao lại đáng sợ á? Bởi vì người bạn già trong miệng ông Hàn này có nghĩa đó chính là bà Hàn, theo như lời mẹ chồng tôi nói, Hàn lão gia tử đời này chỉ cưới có đúng một người phụ nữ, và người ấy cũng chỉ nhỏ hơn ông ba tuổi mà thôi, nói cách khác, người phụ nữ nhìn qua trông như bốn mươi, năm mươi tuổi này kì thực chính là một bà lão hơn bảy mươi tuổi rồi sao???

Bình luận (0)

Để lại bình luận