Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Thác vẽ thật đẹp, nó còn đẹp hơn những tấm em xem trước đó, đường nét đẹp hơn nè, những họa sĩ kia vẽ dáng người đều nhìn rất kỳ quái, chân thì gầy, mông nhô, ngực thật lớn. Rõ ràng là truyện tranh trinh thám bình thường mà một hai phải mặc ít nên em không thích gì hết.”

Cô gái nhỏ lật từng tấm từng tấm một ra xem, thậm chí còn cho lời bình luận như đúng rồi.

Thời Thác bị cô chọc cười, tiến lại gần ở hôn vành tai cô, “Vậy sau này vẽ cho em xem nhé? Muốn xem không?”

Đào Đào vui sướng quay đầu nhìn anh, “Thật không ạ? Sau này A Thác sẽ vẽ truyện tranh sao?”

“Ừ, vẽ cho em xem.”

Hai ngày thi đại học này Thời Thác xin nghỉ, buổi sáng chuẩn bị bữa sáng cho cô, lái xe đưa người đến trường thi sau đó cùng Giang Vọng đi tiệm net gần Nhị Trung đánh mấy ván game, chờ cô thi xong rồi lại đưa về nhà ăn cơm trưa, dỗ cô ngủ trưa, buổi chiều lại đem người đưa về.

Trước một ngày Đào Đào thi Tôn Tuệ Tuệ nhận tiền lương và chính thức nghỉ làm.

Chăm sóc Đào Đào ba năm, nhìn cô gái nhỏ sống một mình, thời điểm đi bà có chút lưu luyến.

Thi môn cuối cùng xong, Đào Đào đeo cặp sách đi ra khỏi trường thi, cô ngẩng đầu nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.

Thời gian trôi đi thật nhanh, ba năm trong nháy mắt đều đã kết thúc.

Lúc này cô nhìn theo đám người tìm được dáng người cao cao, khóe miệng không khỏi cong lên.

Nhưng may mắn là dù có bao nhiêu vất vả, có bao nhiêu gian nan thì snh vẫn luôn ở bên cô.

Đào Đào nắm chặt quai đeo cặp, một đường chạy lon ton về hướng anh.

“A Thác!”

Thời Thác uốn gối, cong lưng, giang hai tay ra giống như lúc trước mà đem người nhấc lên.

“Chúc mừng Tiểu Đào của chúng ta đã thoát khỏi biển khổ.”

Đào Đào lúc này cũng mặc kệ bên cạnh có bao nhiêu cô chú ông bà bên, cuối cùng cũng thi xong rồi, kết thúc những ngày tháng “yêu sớm”, cô và Thời Thác giờ đây đã có thể quang minh chính đại ở bên nhau rồi.

Cô gái nhỏ lấy hay chân câu lấy eo anh, hai tay ôm chặt cổ anh làm nũng, “Em muốn đi ăn thịt ếch!”

Thời Thác đỡ người trên người, nhìn chằm bộ dáng vui vẻ của cô đáp lời, “Được, mang nhà vô địch của chúng ta đi ăn thịt ếch.”

Đào Đào bị anh chọc cười không khỏi nhéo lỗ tai anh, “Anh làm sao vậy, chỉ toàn nói nhảm nhí.”

Thời điểm hai người đang dần mệt thì có một ánh mắt bí ẩn bắn tới, trong giọng nói còn mang theo cảm xúc không tin nổi.

“Đào Đào……”

Hai người nhìn về hướng phát ra tiếng nói, giây phút nhìn thấy hai bóng dáng đó hai người không khỏi sửng sốt.

Mọi thứ đều trở nên yên lặng.

Tiếng reo hò, hoan hô của học sinh và cả sự lo lắng của phụ huynh dường như không còn nữa.

Đào Đào cảm giác tầm nhìn của mình trở nên mơ hồ, không nhìn rõ mọi thứ nữa.

Thời khắc này, Thẩm Mộng Viện và Đào Kiến Lâm đang đứng sánh vai nhau tại một chỗ, họ bộc lộ biểu cảm cô chưa từng thấy trước đây.

Chính là sự hoảng sợ, không thể tin nổi và nhiều nhất chính là thất vọng.

Bởi vì trong ấn tượng của họ, cô là đứa con gái ngoan, áp lực học tập như thế nào cũng không sao, thế nhưng cô con gái ngoan lại yêu sớm.

Còn ở trước cổng trường thi ôm ấp cùng nam sinh, không đúng mực.

Đào Đào không biết nên làm cái gì bây giờ, cũng không biết nên nói cái gì, lúc này cả người cô trở nên cứng đờ.

Tuy nhiên, sau một hồi sững sờ, Thời Thác hơi trấn tĩnh lại, giơ tay vỗ vai cô nhẹ nhàng trấn an cô.

” Không có việc gì, đừng sợ.”

Anh vừa dứt lời, Thẩm Mộng Viện liền nhấc chân hướng chỗ hai người đi tới.

“Dì…”

Chữ “chào”* còn chưa nói xong, một cái tát bất ngờ giáng xuống.

*Nguyên văn là “A yi hao” nên chữ chào( hao) nằm ở sau.

Tiếng vang to lanh lảnh, đặc biệt là vào đầu mùa hạ oi bức càng rõ ràng hơn.

Đào Đào hoàn hồn sau cơn choáng váng, nhìn chằm chằm vào bên mặt bị tát của Thời Thác, giọng điệu lo lắng vang lên.

” Mẹ!”

Thẩm Mộng Viện căn bản không nhìn cô, kéo vai cô đi ra ngoài, lồng ngực đều phập phồng, “Cùng mẹ về nhà!”

“Sao mẹ lại đánh người bừa bãi!”

Cô gái nhỏ bị mẹ lôi kéo vẫn quay lại nhìn Thời Thác, cô hận không thể dùng sức lực của cơ thể để thoát khỏi mẹ, chạy về phía anh.

Nhưng sức lực của cô không phải là đối thủ của Thẩm Mộng Viện, chỉ vài bước cô đã bị nhét vào trong xe.

Vài giây sau, Đào Kiến Lâm mở cửa ghế lái ngồi vào.

Trong xe không khí lập tức trở nên quỷ dị.

Đào Đào vừa muốn nói chuyện, Thẩm Mộng Viện giơ tay vỗ ghế lái, “Lái xe, về nhà!”

Xe khởi động, hình ảnh Thời Thác xen lẫn trong đám đông náo nhiệt, Đào Đào nhìn bộ dáng cô đơn của chàng trai ngoài của sổ, nước mắt lập tức chảy xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận