Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái giống như đang suy nghĩ, dùng ánh mắt xinh đẹp rưng rưng phiếm hồng nhìn hắn chằm chằm, tùy ý hắn vuốt ve cơ thể mình. Thấy hắn tim hắn như muốn tan chảy, mới rầm rì nói một câu: “. . . . Thích thầy. . . Cảm thấy thầy làm tình sẽ rất giỏi. . . .”

Bàn tay đang âu yếm cô khựng lại. . . . Cái này cũng coi là lý do? Nhìn lại cô, vẫn là ánh mắt tinh khiết vừa nãy, hình như là thật.

“. . . . Cũng tốt.” Im lặng vài giây, bàn tay vuốt ve vòng eo cô dời đến một bên vú mềm của cô, nắm lấy đầu vú đứng thẳng, “Vậy tôi không nhịn nữa.”

Ngày hôm đó hắn và cô gái làm đến bầu trời tối đen, mãi đến khi cô khóc kêu lên đỉnh đến mất kiểm soát, cuối cùng ngất đi, hắn cũng không buông cô ra. Lần đầu tiên làm tình mà đã cao trào đến lợi hại như vậy cũng là một thiên phú, từ kinh nghiệm lần đó hắn tin tưởng bạn gái nhỏ của hắn là cơ thể nhạy cảm dâm đãng thích ngược đãi. Đương nhiên lúc cô nằm cuộn tròn trong lồng ngực hắn ngủ thật thoải mái, hắn đã đang suy nghĩ về sau nên làm thế nào để cô khóc lóc cầu xin hắn, đem tất cả nước có trong cơ thể đều uống cạn.

Nhưng hắn vẫn nắm lấy thắt lưng cô gái đâm đến chỗ sâu nhất, vừa vươn tay đụng đến dây quần lót đè lên âm đế đang cương cứng, dùng ngón tay xoa nắn. Mỗi ngày âm đế hết bị hắn vân vê bị hắn kẹp rồi còn bị cắn đã sớm trở thành chỗ nhạy cảm không thể đụng đến nhất, toàn thân cô gái giống như bắt đầu run rẩy, sụp đổ mà rên lên tiếng, “A a a a a không được ô ô ô ô a a a. . . .!!!”

Mật huyệt nhanh trí co rút, từ chỗ sâu nhất phun ra một vũng dâm dịch. Bị mật nước ấm áp kia dội đến sảng khoái, người đàn ông để ở miệng tử cung, cuối cùng cũng thỏa mãn mà bắn ra lượt thứ nhất trong ngày. Bắn bên trong kích thích đến nỗi cô gái còn đang trong cơn cao trào nức nở không ngừng, chân nhỏ không tự giác mà quấn quanh thân thể người đàn ông, “Ô ô ô. . . . Ô ô ô a a. . . .”

Cơn co giật từ từ bình ổn lại, Áo Tư Hoa Nhĩ Đức nằm trên người cô gái, hạ thân hơi cương lên, hôn lên đôi môi ướt át của cô gái, Cô gái bị chịch đến mới ngất đi một lát hơi mơ màng mở mắt, hai gò má ửng đỏ, khóe mắt ươn ướt, “Ưm. . . . Áo Tư Hoa Nhĩ Đức. . . .”

“Lúc nào cũng vậy, mặc kệ là tỉnh dậy khi nào thì cũng sẽ mềm mại gọi tên hắn. Hắn đáp lại một tiếng, vươn tay tháo đi nút thắt của quần lót chữ “T” bên hông cô, tháo cái dây thừng đã dày vò mật huyệt cô đã lâu, sau đó xoa nắn tiểu âm đế vừa mềm xuống của cô, nhẹ nhàng mơn trớn.

“Tinh thần Tiểu Diệp Toa tốt thật, thật là quá tốt rồi.” Cảm giác thịt châu kia từ từ trở nên cứng lên dưới ngón tay mình, hắn hôn hôn môi cô gái, nhìn đôi mắt đang long lanh đầy nước của cô.

“Chúng ta tiếp tục?”

– Em là viên ngọc mà tôi làm hại một nghìn lần.

Sâu trong khu rừng rậm cổ xưa, thấp thoáng trong cây cối có một ngôi nhà gỗ nhỏ rất khó nhìn thấy. Lúc đóng bóng đêm âm u, nhìn từ ngoài cửa sổ vào trong phòng cũng u ám, chỉ mơ hồ lộ ra ngọn đèn mỏng manh. Trong phòng tối mờ, từng tầng giá sách chạm tới trần nhà, trước bàn có bóng dáng một người đàn ông, đang vùi đầu vào trong đống sách.

“Thưa ngài, em đã sửa xong quần áo rồi.”

Ánh sáng nhẹ nhàng tiến vào trong phòng, ngoài cửa xuất hiện một cô gái xinh đẹp bưng nến, dưới ánh nến chiếu rọi, khuôn mặt trong trẻo động lòng người. “Em cũng sắp xếp xong sách rồi.”

Người đàn ông mặc áo choàng phù thủy được gọi là ngài xoay người, giọng nói trìu mến làm cho gương mặt vốn có chút hung ác nham hiểm thêm vài phần ôn hòa. “Tiểu Diệp Toa vất vả rồi. Đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận