Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

6 giờ rưỡi, trời mới tờ mờ sáng.
Chi Đạo ra khỏi tiểu khu, rẽ vào giao lộ quen thuộc. Minh Bạch đã tập mãi thành thói quen, đứng tại chỗ cũ chờ cô gái của mình, vẻ mặt ngóng trông như khát vọng nước tiên.
Chi Đạo bắt đầu chạy chậm, chạy được mười bước thì ngừng lại, vẻn vẹn dừng bên người thiếu niên. Chi Đạo hít một hơi thật sâu, trong không khí ngập tràn mùi hương tươi mát của Minh Bạch, như vừa được uống một ngụm nước suối trong lành.
Chi Đạo chỉ cao đến vai Minh Bạch, cổ tay áo đồng phục viền xanh thỉnh thoảng lại khẽ cọ qua đỉnh đầu cô. Chi Đạo ngại ngứa, vỗ vỗ thiếu niên bên cạnh. Minh Bạch buồn cười, nhưng vẫn chịu sẵn ống tay áo lên cho gọn gàng, rồi lại thuận tay xoa đầu cô.
“Em cao lên thêm chút nữa thì sẽ không bị như vậy nữa.”
Chi Đạo nghe vậy liền giận dỗi: “Vậy sao anh không lùn đi một tí?”
“Vậy anh về nhà sẽ sửa quần áo cho nhỏ đi một chút.”
Chi Đạo lại phụng phịu phản bác: “Không được! Em muốn cao lên. Ai cho phép anh tự tiện sửa quần áo?”
Minh Bạch không nhịn được, nhéo nhéo gương mặt cô: “Bướng bỉnh.”
Đến khi cổng tiểu khu đã khuất khỏi tầm mắt, lúc này Chi Đạo mới dám nắm tay thiếu niên, ngón tay tinh nghich gãi gãi lòng bàn tay Minh Bạch. Minh Bạch không chịu nổi, nắm chặt những ngón tay của cô lại, đưa đầu ngón tay lên miệng, cắn nhẹ một cái xem như trừng phạt. Rồi lại hôn một cái an ủi, mười ngón tay đan xen.
Minh Bạch có thói quen tận dụng thời gian ngồi trên xe buýt để đọc sách. Hàng ghế cuối là chỗ ngồi quen thuộc của hai người, Minh Bạch sẽ mở sách ra đọc, nhưng tay vẫn nắm chặt tay Chi Đạo. Chi Đạo có cảm giác như bản thân cũng là quyển sách mà Minh Bạch hứng thú, yêu thích không buông tay.
Ngón tay thon dài trắng nõn xinh đẹp lật một trang sách, đầu ngón tay lướt qua từng con chữ màu đen. Trắng đen đối lập, càng tôn thêm vẻ đẹp thánh khiết của thiếu niên.
Chi Đạo nhìn không chớp mắt.
Sau đó lại không được tự nhiên mà quay đầu đi.
Khụ khụ. Ngón tay xinh đẹp đó… Hôm qua lại… khụ khụ.
Mấy ngày nay, Chi Đạo không ngủ ngon, dưới mắt đã có quầng xanh nhàn nhạt. Thiếu niên bên cạnh an tĩnh chìm trong thế giới tri thức, còn đầu óc Chi Đạo lại toàn những cảnh tượng hoang đường của mấy ngày hôm trước.
Tiếng rên rỉ, chất lỏng yêu, ga giường ướt đẫm, tiếng thở dốc, lồng ngực phập phồng, ma sát da thịt.
Trên quần lót vẫn còn mùi tinh dịch của anh. Mọi lỗ trống trên người Chi Đạo đều bị Minh Bạch rót hơi thở của mình vào. Anh lỗ mãng làm cô hoài nghi, nếu không có tầng ngăn cách kia, liệu anh có tàn nhẫn xỏ xuyên cơ thể cô không? Từ âm đạo đến cổ họng, tinh dịch lưu thông trong dạ dày rồi lại được phun ra từ trong miệng, cô nhất định sẽ chẳng thể hít thở nổi, sẽ mất mạng mất.
Ngay sau đó, thiếu niên lại chuyển sang dáng vẻ dịu dàng khiến Chi Đạo lầm tưởng những thứ vừa rồi chỉ là ảo giác do cô tự mình huyễn hoặc trong lúc cao trào hưng phấn quá độ.
Minh Bạch còn nói sẽ chờ cô ngủ rồi mới rời đi. Lần đầu tiên anh dỗ cô ngủ, cũng là lần đầu tiên Chi Đạo nghe thấy giọng hát của thiếu niên, âm thanh trong sáng như đám mây lững lờ trên bầu trời. Nội tâm Chi Đạo chìm đắm trong âm thanh tuyệt vời này, mê đắm quên lối về, âm thanh của anh như một thứ vũ khí lợi hại khiêu khích linh hồn cô. Vì thế, Chi Đạo như không biết đủ, yêu cầu Minh Bạch tiếp tục ca hát. Thêm bài nữa, lại thêm một bài nữa…
Dần dần, cô thiếp đi trong thứ âm thanh tuyệt vời đó.
Trong giấc mơ, hai người bên nhau lâu dài, cả đời vô ưu vô lo. Mơ thấy hai người làm tình trong một trận tuyết lớn.
Hiện tại là ban ngày. Minh Bạch lại biến thành bức tượng thần thánh khiết cao lãnh không nhiễm bụi trần. Nắng sớm đùa nghịch trên sườn mặt trắng nõn của anh, trang sách và bộ đồng phục càng tăng thêm sự thuần khiết, như một minh chứng chứng minh đây là một thiếu niên ngoan ngoãn đơn thuần, vô dục vô cầu, một lòng với học tập. Bất kỳ thứ gì cũng không thể lay động quyết tâm học tập của anh.
Chi Đạo không khỏi nghi hoặc.
Tên sắc ma ban đêm cùng cô phóng túng, thở dốc không dứt, còn liếm vành tai cô, lên án cô chơi đau ‘người anh em’ của hắn là ai? Là anh sao? Hay là người khác? Hoặc là thế thân của anh?
Chi Đạo thu hồi những suy nghĩ càng lúc càng chạy xa của mình, chuyển sự chú ý sang trang giấy, hỏi Minh Bạch: “Anh đang đọc sách gì thế?”
Minh Bạch nói: “Phân tích giấc mộng.”
Chi Đạo: “Freud?”
Minh Bạch chăm chú nhìn tên tác giả: “Ừm, mua một bộ, tổng cộng có ba quyển. Cảm giác tác giả này viết rất thú vị nên muốn nghiên cứu một chút.”
Giấc mơ thì có gì hay mà nghiên cứu? Chi Đạo nghĩ nghĩ, vẫn không thấy có hứng thú với vấn đề này, cũng không tiếp tục hỏi sâu thêm, trong lòng lại càng khâm phục nghị lực và sự tự hạn chế của anh. Cho dù có xảy ra những chuyện bất ngờ, Minh Bạch cũng không hề phá bỏ quy tắc của mình, anh sẽ tìm cách điều chỉnh để thỏa mãn cả hai bên, càng sẽ không lập kế hoạch vô tội vạ, có thể làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu. Bởi vậy, Minh Bạch có thể nhận định được dạng bài rất rõ ràng, làm vừa nhanh vừa chuẩn. Đối với năng lực nhìn nhận vấn đề và khả năng quy hoạch của Minh Bạch, Chi Đạo cực kì sùng bái.
Khi anh giảng đề, câu Chi Đạo nghe thấy nhiều nhất chính là:
“Đề này anh đã làm qua từ lâu rồi.”
“Đáp án của đề này anh đã tính nhẩm ra từ lâu rồi.”
“Bộ bài thi này trước khi khai giảng anh đã làm xong rồi.”
Chi Đạo hỏi Minh Bạch: “Anh có cảm thấy mọi người rất hâm mộ anh không?”
Anh đáp: “Có người hâm mộ.” rồi lại bổ sung thêm một câu: “Thậm chí còn ghen ghét.”
Thiếu niên lại niết má cô: “Nhưng bọn họ không hề nhìn thấy những nỗ lực mà anh đã bỏ ra.”
Khiêm tốn nhưng không mềm yếu, kiêu ngạo mà không tự lớn. Minh Bạch không phủ nhận anh là thiên tài, nhưng cũng không phủ nhận để đạt được thành tích đó, anh đã phải nỗ lực rất nhiều, sách vở trong phòng chồng chất như núi, từng trang từng trang đều có chữ viết.
Ngoài sự sùng bái, nội tâm Chi Đạo còn sinh ra cảm giác tự ti. Tài hoa và mỹ mạo đều là thứ mê hoặc khiến con người mất đi khả năng phán đoán. Khi hai người sánh vai bên nhau, Minh Bạch càng tỏa sáng, Chi Đạo lại càng tự ti, cảm thấy bản thân khi đứng cạnh anh gần như ảm đạm không có ánh sáng.
Nghĩ lại thì tại sao cô lại không thể coi như đây là một loại may mắn nhỉ?
Người thiếu niên ưu tú này là mối tình đầu của cô. Bọn họ đang cùng nhau nỗ lực phấn đấu, hướng tới tương lai tốt đẹp.
Mất khả năng phán đoán, thứ mê hoặc khiến con người không thể phân biệt đâu là mùa đông đâu là mùa hè. Rõ ràng Chi Đạo từng có thành kiến với những người đẹp, cho rằng bọn họ đều lăng nhăng, nhưng lại yêu người đa tình như Minh Bạch, lại vừa lo lắng anh sẽ bỏ cô đi tìm người khác ưu tú hơn. Bởi vậy, Chi Đạo không dám hứa hẹn chuyện tương lai với anh, cô không dám khẳng định mình sẽ bên anh mãi mãi, càng không dám nói cả đời chỉ yêu mình anh.
Tốt nhất là đừng nên hứa hẹn lung tung.
Minh Bạch xuống xe, nhìn gương mặt trầm tư của Chi Đạo, ánh nắng lưu luyến dưới đáy mắt cô. Cô giống như một đóa hoa hương dương sinh ra vì anh, tỏa ra năng lượng ấm áp giúp cơ thể lạnh băng của anh ấm áp trở lại.
Minh Bạch nghe thấy trái tim mình hỏi một câu:
Xác định người đó là cô sao?
Minh Bạch gọi cô một tiếng: “Chi Đạo, xuống xe.”
Ừ.
Xác định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận