Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một gương mặt tươi tắn ló vào, Lâm Tư Uyển thấy Tống Đĩnh Ngôn đang ra vẻ bình tĩnh trước bàn làm việc, vẫy tay chào: “Chào, hóa ra cậu có ở trong phòng à.”

Cô ngoái đầu bảo Tần Mặc, “Anh đừng vào vội.”

Người kia sầm mặt, xẵng giọng hỏi: “Vì sao?”

Không đợi Lâm Tư Uyển đáp, anh ta đã đẩy cửa len cơ thể cao lớn vào phòng, cúi đầu nhìn cô, khó chịu nói: “Anh càng muốn vào đấy.”

Trong phòng không bật điều hòa, giữa ban trưa chói chang ánh nắng, người đàn ông ngồi trước bàn làm việc túa mồ hôi như mưa, ngày thường quần áo chỉnh tề thẳng thớm, lúc này lại hơi xốc xếch, ngay đến áo sơ-mi cũng lệch cúc, như thể được vội vàng cài lên.

Tống Đĩnh Ngôn cảm mình như sắp chết vì bị tra tấn, hai pho tượng Phật đằng trước đang nhìn anh chằm chặp, người trốn dưới bàn làm việc tội nghiệp kéo ống quần anh, sốt ruột đỏ vành mắt, nước mắt rưng rưng.

Anh điều hòa hơi thở, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc, “Đàn anh.”

Tần Mặc lạnh nhạt ừ một tiếng, đôi mắt kín đáo đăm chiêu ngắm cái bóng loang lổ dưới bàn làm việc, sau đó nhếch môi cười tươi rói.

Người bị bỏ qua bất mãn làu bàu, “Cậu chỉ thấy mỗi mình anh ấy thôi hả?”

“Ui…” Tống Đĩnh Ngôn chau mày, hít một hơi nặng nề. Anh cúi đầu, thấy người con gái mắt tóe lửa, giận dữ trừng anh. Bàn tay nhỏ ác liệt bò lên chiếc quần tây, bọc trọn túi tinh mềm mại mẫn cảm trong tay, dịu dàng mơn trớn.

Tiếng kia vừa dứt, Tô Anh nhận ra ngay giọng nói mình từng nghe được hôm đứng ngoài văn phòng anh, khi ấy bị anh dỗ ngon dỗ ngọt, quên khuấy mất vụ nọ.

Cả người không một manh áo, lại còn bị dúi xuống cái gầm oi bức chật hẹp, cơn giận bốc lên, cô tức khắc nảy ra trò tinh quái.

Trong tình huống tiến thoái lưỡng nan đầy kích thích, được chính người mình thương âu yếm, dù có là Tống Đĩnh Ngôn điềm tĩnh cũng không chịu nổi sự tra tấn mất hồn này. Anh nặn ra từng từ trầm thấp, “Đừng, nghịch.”

Lâm Tư Uyển thấy Tống Đĩnh Ngôn trông khó chịu, nhễ nhại mồ hôi mồ kê thì nghiêng đầu lấy làm khó hiểu, “Cậu bị ốm à, sao toát mồ hôi dữ thế?”

Tần Mặc cười cợt liếc cô, vì cùng chung phận đàn ông nên cuối cùng vẫn rủ lòng thương xót, anh ta duỗi cánh tay dài, ôm chặt cô nhóc ngờ nghệch nhà mình vào lòng, bảo cô với giọng hài hước: “Em có chuyện gì thì nói mau đi…”

Lâm Tư Uyển ngơ ngác hỏi Tần Mặc: “Bộ anh vội lắm à?”

Tần Mặc chỉ cười không nói.

Người vội nào phải anh ta.

Tô Anh nghe vậy càng không chịu bỏ qua, bất ngờ bạo dạn kéo xoạch khóa quần vừa được chỉnh đốn, thả ra vật đang từ từ ngẩng cao đầu, Tống Đĩnh Ngôn chưa kịp ngăn thì cái miệng mềm ấm áp đã bọc trọn quy đầu anh cho hả giận, thớ lưỡi ướt át gảy lỗ sáo rồi đảo vòng quanh, dịch đục tanh mặn tràn ra cũng bị cô mút sạch.

Cô liếm say sưa, bàn tay chỉ suýt soát nắm được cây gậy, nụ hôn chòng ghẹo nóng bỏng áp sát thân gậy, lưỡi trượt xuống rồi lại lướt lên, như đứa trẻ đang mải nhấm nháp que kẹo, đến hàng mi cũng ánh lên cái cảm giác thỏa mãn và sung sướng.

Tống Đĩnh Ngôn gần như phải gồng mình để đè nghiến ham muốn kéo và xử tử cô ngay trên bàn làm việc, anh gian nan rời mắt, tận lực giữ bình tĩnh nhìn một nam một nữ chỉ đứng cách đó mấy mét.

“Sao hai người lại đến đây?”

Giọng cất lên khàn khàn, rõ là chất giọng đắm chìm trong tình dục, nghẹn ngào mà mê người.

Tần Mặc nhất thời không nín được, nghiêng đầu cười mím môi.

Lâm Tư Uyển chẳng nhận thấy điều gì khác thường, rút ra một bức tranh, “Tụi mình tới để tặng cậu cái này…”

“Nghe nói cậu chuẩn bị cầu hôn.” Ánh mắt cô chân thành, “Mình dành suốt đêm để vẽ bức này đấy, hy vọng bạn gái cậu sẽ thích.”

Tống Đĩnh Ngôn nghe vậy sửng sốt, người đang bận rộn giữa hai chân anh cũng cứng đờ, tay nắm chặt trụ, ngẩng đầu nhìn anh, mắt long lanh vụt sáng.

Niềm kinh ngạc vô bờ xen lẫn với vẻ nghi hoặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận