Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi vì lo lắng Giang Ngộ sẽ ảnh hưởng đến công việc của mình, nhưng cô lại bất giác liền ngủ thϊếp đi.
Lúc cô tỉnh cho đứa bé bú.
Trước đó có hỏi họ có muốn cho con bú sữa mẹ không, Lục Chi cảm thấy điều kiện sức khỏe của mình có thể cho bú, nên cô vẫn chọn cho bú sữa mẹ, suy cho cùng thì sữa mẹ có nhiều lợi ích hơn cho em bé..
Biết rằng cô muốn cho bú sữa mẹ, y tá đã đặc biệt đến và nói với cô rằng cần lưu thông đầṳ ѵú.
Lưu thông chính là lấy khăn nóng chườm lên núʍ ѵú của cô để lấy giọt sữa mẹ đầu tiên.
Bây giờ có sữa rồi, Lục Chi không biết có phải do uống súp giò heo không, cô cũng cảm thấy trước ngực có sữa, sữa đang trào lên, nhưng chưa phun ra ngoài vì nó chưa được lưu thông.
Giờ vẫn còn sớm, Giang Ngộ còn chưa đi làm, y tá đi vào, nhìn hai vợ chồng bọn họ trông mặn nồng thế kia, nói với Lục Chi: “Vậy thì để chồng cô giúp cô, rất đơn giản, chỉ cần đẩy khăn nóng về phía đầṳ ѵú., làm cho ra sữa thì có thể cho con bú rồi, đợi lát em bé dậy có lẽ là sẽ đói. ”
Giang Ngộ cũng cảm thấy không sao, y tá đặt khăn bông xuống rồi rời đi, Giang Ngộ đóng cửa lại nhìn Lục Chi.
Nếu không Lục Chi sao lại cảm thấy xấu hổ, nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Giang Ngộ cô có chút bối rối, Giang Ngộ đi tới để lưu thông.
Lục Chi thấy anh đi tới, đẩy quần áo lên, còn chưa kịp chờ cô cởi áσ ɭóŧ ra, Giang Ngộ đã đưa tay cởi áσ ɭóŧ của cô ra.
Anh chỉ với một tay đã cởi nó ra, áσ ɭóŧ này của Lục Chi được chọn bởi Giang Ngộ.
Khi Lục Chi mang thai đến thài kỳ cuối, cô cảm thấy ngực của mình đã lớn lên rất nhiều, áo lơt trước đó không thể bao trùm được nữa, vì vậy cô đã chuẩn bị mua những cái mới.
Cô đặt trên mạng, có chiếc áσ ɭóŧ cô chọn khi xem TV vào buổi tối, không biết nên mua kiểu gì màu gì, Giang Ngộ đang ngồi xem TV bên cạnh nhàn nhạt nói: “Màu đen ưa nhìn, mà xanh lá cũng đẹp, nếu thực sự không biết nên mua màu nào thì đều mua thôi. ”
Lục Chi không ngờ anh lại giúp lựa,hai màu.
Kết quả, Giang Ngộ chọn tất cả những kiểu mà mình thích, Lục Chi đều mua cả, tất cả đều là những kiểu mà Giang Ngộ thích.
Lúc này anh đã cởi áσ ɭóŧ cô ra, Giang Ngộ cầm khăn lông ấm giúp Lục Chi lưu thông với vẻ mặt nghiêm túc.
Sữa chảy ra rất nhanh, khăn nóng cứ thế mà trùm, sữa phun ra dính vào tay Giang Ngộ.
Khi nó phun ra cả hai người đều sững sờ, Lục Chi không ngờ nó phun ra như thế, trực tiếp bắn vào tay Giang Ngộ.
Giang Ngộ thấy đã lưu thông, sữa đã chảy ra, lúc này em bé vừa thức dậy.
Em bé vừa thức đã khóc vì đói.
Giang Ngộ đi qua bế đứa bé và đặt vào vòng tay Lục Chi, Lục Chi bế đứa bé và cho bé bú sữa.
Vừa đặt lên đầṳ ѵú, đứa bé liền uống ực ực với vẻ đói lắm rồi.
Đây là lần đầu tiên Lục Chi cho con bú, cô không ngờ rằng việc cho con bú có cảm giác như thế này, cô cảm nhận rõ ràng phản ứng khi bị bú.
Lục Chi nhìn đứa bé, ngẩng đầu nhìn Giang Ngộ, vẻ mặt của Giang Ngộ chính là cứ nhìn chằm chằm đứa bé.
Lục Chi cảm thấy có chút xấu hổ khi nhìn Giang Ngộ, anh nhìn chằm chằm cái gì vậy?
Giang Ngộ không chỉ có nhìn chằm chằm, nhìn con bú nhanh như thế, buồn cười nói: “Con nó bú khá ngon đấy, mùi vị gì thế?”
Lục Chi: “…”
Bộ dạng của anh có vẻ như rất hứng thú.
Lục Chi nghĩ đến lời cô bạn thân nói lúc trước, sau khi sinh con, cẩn thận chồng có hứng thứ với sữa.
Cô bạn thân nói trong thời gian sinh nở, sữa cô ấy không đủ để uống, nên uống tẩm bổ như điên, lúc đó cô mới ngạc nhiên nói: “Bé nhà cậu ăn giỏi thế sao. ”
Cô đã khiến cô bạn thân của mình bật cười và nói: “Chờ cậu sinh con xong sẽ biết, ăn giỏi không chỉ có mình em bé, còn có cả bé lớn. ”
Lục Chi lúc đó bị mới tới thấy ngại, nhưng bây giờ nhìn thấy ánh mắt của Giang Ngộ, lập tức hiểu được, đàn ông đều thật sự rất tò mò về những thứ này.
Đứa trẻ mới bú cũng không bú được nhiều, vừa rồi nó quấy khóc nhưng khi ăn no thì hết khóc, lập tức lăn ra ngủ.
Giang Ngộ bế đứa nhỏ trở lại, giúp Lục Chi lau sạch ngực, kết quả anh phát hiện sữa trào ra không ngừng.
Lục Chi dở khóc dở cười: “Đây là lưu thông rồi nên chảy mãi chăng.”
Làm cho hai tay Giang Ngộ đều là sữa, cho nên đây là do được lưu thông chăng.
Giang Ngộ đặt khăn xuống, dùng khăn giấy lau sạch sẽ, nhưng nó vẫn chảy.
Lục Chi hơi ngượng ngùng khi nhìn thấy nó.
Nghĩ rằng súp giờ heo hôm qua bổ dưỡng quá nên sữa mà tiết nhiều như vậy.
Giang Ngộ thấy nó chảy không ngừng liền vùi đầu vào uống.
Anh mở miệng với lấy đầṳ ѵú của Lục Chi và bú.
Vừa rồi khi anh nhìn con bú, anh có chút thèm khát, vừa rồi không muốn uống, bây giờ thấy sữa không ngừng chảy ra, Giang Ngộ trong tiềm thức liền đưa miệng sang đón lấy và bú.
Trong đó còn rất nhiều sữa, tất cả đều được anh bú và nuốt cả.
Lục Chi nhìn anh ngậm bú, miệng đang nhúc nhích, có chút xấu hổ không dám nhìn anh.
Sao mà anh lại uống sữa… đây là sữa mà.
Anh còn uống một cách thích thú ngon lành đến vậy.
Bên này bú hết chuyển sang bên kia mà bú.
Anh uống thực sự trông có cảm giác ngon lắm.
Lục Chi có chút tò mò, có phải ngon lắm không, anh mới uống vui vẻ đến vậy?
Khi Giang Ngộ đang, tay không khỏi đưa sang bên đầṳ ѵú còn lại mà xoa bóp, bởi vì đầṳ ѵú to lên rất nhiều, cảm giác rất gợi cảm, anh sờ và bóp vài cái như kiểu có thể làm cho bắn tia sữa vậy.
Sau khi uống đủ, anh mới rời khỏi ngực của Lục Chi, không còn chảy sữa nữa, anh uống quá nhiều, đứa bé còn không uống nhiều bằng anh.
Lục Chi không khỏi tò mò hỏi anh: “Uống ngon không? Sữa có vị gì?”
Giang Ngộ còn chưa nuốt xuống hoàn toàn, nghe được lời nói tò mò của Lục Chi, anh đè lên miệng Lục Chi, trực tiếp đút cho Lục Chi chút sữa còn sót lại trong miệng.
Lục Chi vừa rồi còn rất tò mò về mùi vị của sữa nhưng khi Giang Ngộ lại đưa tới như thế này, cô nhấp một ngụm, lập tức liền không thắc mắc đó là mùi vị gì.
Bởi vì mùi vị này quá … quá không thể tả, cô cảm thấy mùi vị có phần lên não, có vẽ không ngon lắm.
Nhưng vừa rồi khi thấy Giang Ngộ uống nhiều như vậy với vẻ thích thú, còn nghĩ nó rất ngon.
Lục Chi uống mà cau mày nhìn Giang Ngộ, hỏi anh: “Mùi vị này thật khó uống, sao anh có thể chịu được, uống hết một hơi?”
Giang Ngộ nghe xong gật đầu: “Khá ngon đó, không khó uống lắm.”
Lục Chi: “…”
Cô nghi ngờ vấn đề nằm ở chính mình, cái này rõ ràng là khó uống mà.
Giang Ngộ lấy khăn giấy lau miệng, lau xong liền giúp Lục Chi thả quần áo xuống.
Vừa lúc đó, mẹ anh đi tới.
Mẹ của Giang Ngộ và mẹ của Lục Chi thay phiên nhau đưa cơm tới, mẹ của Lục Chi phụ trách buổi tối, mẹ của Giang Ngộ phụ trách buổi sáng và buổi trưa, bây giờ bà ấy đến để giao đồ ăn sáng, mà còn là súp gà.
Súp gà bổ dưỡng.
Mẹ Giang tới, thấy con trai còn ở đây chưa đi làm, liền hỏi: “Giang Ngộ cũng ở đây, con ăn sáng chưa? Mẹ mang đồ ăn sáng đến đây, con có muốn ăn chút gì trước khi đi làm không?”
Giang Ngộ nghe vậy liền xem thời gian, anh vội đi làm, nếu như còn đi muộn sẽ bị muộn mất, nên đáp: “Con ăn rồi.”
Mẹ Giang Ngộ nghe vậy nhìn trong phòng không có vỏ gói đồ ăn sáng, tò mò hỏi: “Con ăn cái gì?”
Giang Ngộ liếc Lục Chi: “Uống chút sữa. Khá no ạ.”
Lục Chi: “…”
Mẹ của Giang Ngộ nghe vậy còn tưởng rằng anh đã uống sữa bò, nghĩ rằng anh đã ăn rồi thì để anh đi làm, bà ấy chăm sóc cho Lục Chi.
Giang Ngộ rời đi, Lục Chi đỏ mặt như mông khit, anh còn dám nói ra!

Bình luận (0)

Để lại bình luận