Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chủ nhân làm ơn, cái gì cũng được, hãy lấp đầy em đi.”

Chu Bắc Dịch cũng đi đến gần, nhìn thấy anh làm vậy: “Đừng dùng giày, như thế sẽ làm âm đạo bị nhiễm trùng, không tốt đâu!”

“Anh còn để ý đến việc này nữa à? Bây giờ đưa tới một cái đinh, em ấy cũng có thể tự làm mình lên đỉnh được đấy!”

“Uầy! Ý này của anh cũng không tồi!”

“Chủ nhân làm ơn, làm ơn, em thật sự rất khó chịu, âm đạo không chịu được.”

Chu Bắc Dịch vưốt ve cằm cô vừa hỏi: Tôi rất tò mò, vào lúc lúc em có ham muốn như lúc này chủ nhân của em sẽ làm gì đây?”

Rina tủi thân trả lời: “Chủ nhân chỉ nhìn, không có giúp em, ngồi một bên uống trà thôi!”

“Anh ta cho phép em tự mình lên đỉnh?”

“Cho phép…”

Tưởng Tư Trạc liếc nhìn anh một cái: “Muốn học theo chủ nhân em ấy à?”

“Tôi chỉ tò mò phương pháp dạy dỗ của chủ nhân em ấy thôi, nhưng nếu có thể làm chủ nhân thứ 2 của em ấy, cũng không sao!”

“Văn phòng theo dõi này tôi đã cho ngừng làm việc rồi, anh chơi thoải mái đi!”

Một câu vô ý lại nhóm lên ngọn lửa sau đó bùng lên cả một cây lửa lớn.

Cây thước dạy học trên tay Chu Bắc Dịch đánh lên người cô, vết bỏng trên bả vai bị vật thể cứng rắn làm vỡ khiến máu thịt cùng lúc lộ ra bên ngoài.

Tuy Rina rất đau nhưng cảm giác trống trải, khát khao ở thân dưới vẫn không biến mất, chỉ càng lúc càng muốn được lấp đầy, dù cho là bị đánh vẫn không ngừng quỳ xuống cầu xin anh tiến vào.

“Muốn được chơi như vậy, hay là em tự lên đỉnh cho tôi xem nào!”

Cô còn chưa kịp vui mừng lại nghe thấy: “Không được dùng tới ngón tay.”

Không đâm gì vào trong thì lên đỉnh thể nào, không khí cũng không thể làm cô tới được: “Chủ nhân, chủ nhân! Em thật sự không làm được, xin chủ nhân tiến vào!”

Cô không thể lay chuyển được hắn, thậm chí còn bị quất roi mạnh hơn, thước dạy học đã thẫm đẫm máu trên bả vai nhưng hắn chỉ thờ ơ đưa nó đến gần miệng cô.

“Liếm đi.””Tôi chỉ tò mò phương pháp dạy dỗ của chủ nhân em ấy thôi, nhưng nếu có thể làm chủ nhân thứ 2 của em ấy, cũng không sao!”

“Văn phòng theo dõi này tôi đã cho ngừng làm việc rồi, anh chơi thoải mái đi!”

Một câu vô ý lại nhóm lên ngọn lửa sau đó bùng lên cả một cây lửa lớn.

Cây thước dạy học trên tay Chu Bắc Dịch đánh lên người cô, vết bỏng trên bả vai bị vật thể cứng rắn làm vỡ khiến máu thịt cùng lúc lộ ra bên ngoài.

Tuy Rina rất đau nhưng cảm giác trống trải, khát khao ở thân dưới vẫn không biến mất, chỉ càng lúc càng muốn được lấp đầy, dù cho là bị đánh vẫn không ngừng quỳ xuống cầu xin anh tiến vào.

“Muốn được chơi như vậy, hay là em tự lên đỉnh cho tôi xem nào!”

Cô còn chưa kịp vui mừng lại nghe thấy: “Không được dùng tới ngón tay.”

Không đâm gì vào trong thì lên đỉnh thể nào, không khí cũng không thể làm cô tới được: “Chủ nhân, chủ nhân! Em thật sự không làm được, xin chủ nhân tiến vào!”

Cô không thể lay chuyển được hắn, thậm chí còn bị quất roi mạnh hơn, thước dạy học đã thẫm đẫm máu trên bả vai nhưng hắn chỉ thờ ơ đưa nó đến gần miệng cô.

“Liếm đi.”

Rina khóc lớn hơn bằng chất giọng đã sớm khô khốc, bị Tưởng Tư Trạc nắm đầu đè xuống.

Hắn cuối người xuống, chất giọng ôn hoà là thế nhưng lại ẩn chứa nguy hiểm làm người nghe tuyệt vọng: “Khóc nữa thì sẽ không cho em lên đỉnh, rồi tiếp tục tát em.”

“Ô ô, ô ô a.”

Hai đầu gối của cô dập xuống đất, ánh mắt bất lực nhìn lên phía người đàn ông đang hành hạ mình, giữa hai chân đã dính nhớp vô cùng khó chịu, nhưng bọn họ chỉ muốn đánh cô.

“A! Chủ nhân!”

Thước lại đánh xuống bả vai còn lại, khiến cô đau đến gào lên: “Em không biết, không biết đã làm sai điều gì, cầu xin chủ nhân thả em đi, a, a ngứa quá, ngứa quá đi!

“Thế mà lại nói ra những lời này.”

Tưởng Tư Trạc nhếch miệng, mắt phượng rũ xuống khép hờ: “Nô lệ hẳn là không nên có suy nghĩ riêng đúng không? Làm sai chuyện gì không quan trọng, chỉ cần biết là mình hầu hạ chủ nhân mình vui vẻ hay chưa là được!”

“A, a… Em rất khó chịu, thật sự, rất khó chịu.” Cô đã tuyệt vọng đến cùng cực, dù đã quỳ xuống dập đầu cầu xin cũng không nhận lại được một chút đồng tình.

Chu Bắc Dịch ở cạnh vừa đánh lên cơ thể yếu ớt của cô vừa nói những lời khiến cô càng tuyệt vọng hơn.

“Chỉ là một con chó bị chủ nhân vứt bỏ, chủ không cần đến thì chỉ có thể lang thang ngoài đường, có đánh nó thì đã làm sao?

“Thước dạy của tôi đánh em thì em nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng.”

Cô khóc đến chết lặng, không còn phát ra âm thanh nào nữa, trong đầu chỉ quẩn quanh hỉnh ảnh lúc chủ nhân lúc vứt bỏ mình, từ trước đến nay chủ nhân vốn là người lạnh nhạt, cũng rất dứt khoát, nói vứt bỏ liền vứt bỏ, không cho cô một chút thương hại nào, có lẽ lúc không có cô, hắn đã tìm được nô lệ mới rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận