Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Vương Tuyền và trợ lý của anh ấy mới ló đầu ra khỏi cửa, dựng tai lên muốn nghe lén nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ, nhưng vì đứng quá xa nên chỉ có thể nghe phong phanh vài câu, vừa thấy Tạ U U đi đến bèn vội vàng đứng thẳng lưng.

Tạ U U nhìn dáng vẻ như không có việc gì của hai người bọn họ, trong lòng có chút buồn cười, nhưng cũng không vạch trần hành vi nghe lén của hai người bọn họ.

Vương Tuyền làm bộ làm tịch ho khan vài tiếng hỏi cô: “Nói chuyện gì thế?”

“Nói rõ ràng hết rồi, em nói với anh ta hai người bọn em không thể nào hàn gắn được nữa.”

Tạ U U cầm cái bình nước giữ nhiệt của mình lên rồi uống một ngụm để thanh nhuận cổ họng. Vừa nãy nói nhiều như vậy, cổ họng có hơi rát.

“Nói rõ ràng là tốt rồi, hy vọng từ nay về sau anh ta không làm phiền em nữa.”

Vương Tuyền nghe câu không thể hàn gắn, trong lòng nhẹ nhõm hẳn.

U U quả nhiên là tỉnh táo hơn người, không bị mê hoặc bởi dăm ba câu nịnh nọt của tình đầu. Anh ấy chỉ sợ cái tính ương bướng của mấy cô gái trẻ nổi lên, sống êm đềm quá lại đòi theo đuổi real love các kiểu, đến lúc đó chắc anh ấy tức chết mất.

Quay xong, Tạ U U nhanh cóng quay về tiểu khu.

Nửa đêm đột nhiên cô lại sốt cao.

Lúc tỉnh lại, bụng đau nhói dữ dội, cứ tưởng mình không cẩn thận ăn phải thức ăn bị hỏng, định bụng đi WC xong sẽ vào giường nằm nghỉ ngơi một lát rồi sẽ đỡ. Nhưng ai ngờ bụng cô càng ngày càng đau, đau đến mức không cách gì ngủ được.

Nhận ra cơ thể mình có vấn đề, Tạ U U nhanh chóng cầm điện thoại lên gọi cho Vương Tuyền.

Vương Tuyền biết bụng cô vô cùng đau đớn, thầm đoán có lẽ cô bị viêm ruột thừa cấp tính nên bảo cô ngồi yên ở nhà, anh ấy lập tức tới đưa cô đi bệnh viện.

Trên đường, anh ấy vô cùng nóng nảy.

“Bây giờ mới qua một đêm, sao em lại thành thế này chứ? Anh sẽ gọi cho Thẩm Phi Bạch.”

Mới từ gặp Dịch Trạm trở về, cô đã bệnh thành như vậy, giờ anh ấy không thể không nghi ngờ, liệu có phải Tạ U U vẫn còn quyến luyến người đàn ông kia không.

Tạ U U Cản lại, vì nhịn đau mà cả mặt đều tái nhợt, mặt cắt không giọt máu: “Không cần đâu, em tự đi bệnh viện được rồi.”

Cũng không phải bệnh nặng gì, anh ấy làm việc bận như vậy, không nên đi quấy rầy anh.

Vất vả lắm mới phẫu thuật xong, cô nằm ngủ trên giường bệnh.

Khi ngủ, cô mơ rất nhiều, ngủ không yên.

Có lúc cô mơ thấy người đàn ông của mình tạo cho mình những vết thương chồng chất, mà cô chỉ có thể một thân một mình liếm vết thương, cực kỳ mệt mỏi. Có lúc cô lại mơ bị Thẩm Phi Bạch đè trên giường, hít thở toàn là hơi thở của anh, như thể toàn bộ cơ thể và trái tim đều bị anh lấp đầy, không cồn bất kỳ chỗ trống nào để nghĩ đến người khác, chuyện khác, toàn tâm toàn ý đắm chìm trong nụ hôn và vòng tay anh.

Hình ảnh vẫn không ngừng đan xen.

Đến khi tỉnh lại, cô thấy có người ngồi bên cạnh mình.

Người đó ngồi bên giường bệnh, cô nheo mắt lại, thấy rõ ràng.

Dưới ánh sáng chói lóa, đường nét gương mặt người đàn ông rất rõ ràng. Anh mặc áo sơ mi trắng, thắt cà vạt sẫm màu, phun nước hoa đặc biệt phù hợp với phong cách của anh. Áo khoác đã bị cởi ra, đặt ở trên ghế.

Anh cầm điện thoại, ngón tay gõ chữ rất nhanh, có lẽ đang xử lý công việc.

Thấy Tạ U U ngẩng đầu lên, anh cũng nhìn qua, phát hiện cô đã tỉnh. Cô mặc áo bệnh nhân, tỏ ra có chút yếu ớt. Vì quay phim, thực tế các sao nữ đều gầy hơn những gì khán giả thấy.

Cô gái hơi ngây ngốc nhìn anh, giống như không dám tin anh đang ở trước mắt mình.

Cô như thế này khiến anh bật cười.

“Anh…”

Thẩm Phi Bạch cười khẽ nhìn cô, nói bằng giọng trầm thấp quyến rũ: “Mới qua mấy ngày, không biết gọi người nữa à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận