Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê bị trêu chọc ngứa ngáy, rên rỉ uốn éo cái mông nhỏ, chủ động cọ xát vào quy đầu to lớn kia.
“Tê Tê tự ngồi xuống rồi ăn nó vào, có được không?” Giọng nói của Nghiêm Kỷ vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, chứa đựng sự nuông chiều và âu yếm, giống như ác ma đang dẫn dụ người khác bước vào địa ngục.
Mộc Trạch Tê liền đỡ lấy côn thịt thô cứng của Nghiêm Kỷ, dần dần hạ thấp vòng eo, nuốt lấy côn thịt.
Bởi vì đủ ướt át, trừ lúc ban đầu bị quy đầu to lớn cản lại, Mộc Trạch Tê bị trướng nên mắc kẹt một chút, Nghiêm Kỷ đưa tay nắn bóp vú của Mộc Trạch Tê để cô động tình, thuận tiện kìm chặt cô để cô không thể rút lui.
Mộc Trạch Tê cắn môi, rên nhẹ, tiếp tục hạ thấp vòng eo, khó khăn ăn côn thịt vào. Lúc đi vào bên trong huyệt, dịch mật dồi dào đã làm trơn khiến côn thịt thuận lợi tiến vào.
Tư thế nữ trên này có thể đi vào rất sâu, không bao lâu đã chạm tới chỗ nhạy cảm của Mộc Trạch Tê, cô mềm nhũn rên lên, khoang huyệt bị kích thích lập tức hút chặt côn thịt.
Mộc Trạch Tê nghe thấy tiếng thở hổn hển hơi đè nén đầy thỏa mãn của Nghiêm Kỷ, vô cùng quyến rũ.
Rất căng đầy nhưng cũng rất thoải mái. Mộc Trạch Tê cúi đầu nhìn thấy Nghiêm Kỷ sảng khoái ngẩng đầu thở dốc, đôi mắt đào hoa nhỏ dài kia hơi híp lại, ngắm nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sắc dục.
Ánh nhìn nóng bóng đó lưu luyến trên đầu vú, bụng và mặt của cô, giống như mỗi một tấc da thịt của cô đều bị ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn thấu.
Chỉ nhìn một chút thôi mà yết hầu của anh đã lăn lộn lên xuống.
Mộc Trạch Tê xấu hổ, trái tim không kiềm chế được mà đập rộn lên, trong huyệt lại càng co rút nhanh hơn.
Mộc Trạch Tê tập múa quanh năm, cơ thể mềm mại, có thể xem là dạng người không có thầy dạy cũng biết. Cô bắt đầu đong đưa vòng eo mềm mại, lắc lư nhịp nhàng trước sau như mảnh lụa bay phấp phới trong làn gió, ngồi đó ăn côn thịt.
Côn thịt kia được chôn trong khoang huyệt của cô, được mị thịt mềm mại chủ động chạm vào, mút lấy, khỏi nói sảng khoái biết bao nhiêu.
Nghiêm Kỷ cứ nằm thế, thuận theo sự đong đưa tuy trúc trắc nhưng trơn trượt của Mộc Trạch Tê, sự sảng khoái khi côn thịt được chôn sâu vào bên trong mị thịt ập đến.
Anh dịu dàng khích lệ như ác ma mê hoặc con người, thở hổn hển đầy khoái cảm: “A! Tê Tê giỏi quá, chính là như vậy.”
Lúc này quyền chủ động thuộc về Mộc Trạch Tê, Mộc Trạch Tê đong đưa eo, lại cong chân lên, nhấp nhô lên xuống để ăn lấy côn thịt.
Mộc Trạch Tê biết điểm nhạy cảm của mình ở đâu, côn thịt cứng rắn ma sát vào rất sảng khoái, cô uốn éo cái mông cắm vào chỗ kia.
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê cắn đôi môi hồng hào để không phát ra tiếng, vòng eo nhỏ nhắn lại không hề làm khó bản thân, hướng đến điểm G nhạy cảm để cắm vào.
Hiếm khi cô chủ động, vừa đơn thuần lại vừa lẳng lơ, linh hồn của Nghiêm Kỷ đều bị cô lấy đi. Nghiêm Kỷ không nén được mà nhẹ nhàng cử động eo chọc vào phía trên.
“Ưm… ưm…”
Hai người hợp tác ăn ý, người hướng lên trên chọc vào huyệt nhỏ, người ngồi xuống ăn côn thịt vào. Hai người va chạm kịch liệt tạo ra tia lửa của tình dục, cao trào sục sôi.
Khoái cảm tinh tế dày đặc lũ lượt kéo đến cuốn hai người vào một chỗ, quay cuồng trong cảm giác sung sướng mãn nguyện của tình dục.
Chỉ chốc lát, Mộc Trạch Tê run rẩy mãnh liệt, phun ra đầy người.
Mộc Trạch Tê thở hồng hộc, thật thoải mái… Chỉ là hơi kiệt sức, sắc mặt cô ửng đỏ, cắn ngón tay thở dốc.
Nghiêm Kỷ để Mộc Trạch Tê cong chân lên nửa ngồi dậy, hai tay anh nắm lấy bắp đùi của cô, nâng đỡ Mộc Trạch Tê để cô không mệt quá, vòng eo của anh chọc lên phía trên, côn thịt đâm vào trong huyệt non mềm.
Trong tầm nhìn của Nghiêm Kỷ, anh có thể thấy rõ côn thịt đỏ bừng của mình đang đi vào một con đường non mềm, chèn ép mở rộng hai cánh môi, từng đợt đâm chọc thật sâu vào bên trong huyệt nhỏ mềm mịn.
Mị thịt siết chặt ở bên trong hút chặt lấy côn thịt, khiến xương sống của Nghiêm Kỷ tê dại, sảng khoái mất hồn, chỉ muốn có được càng nhiều hơn.
“Ưm ưm… a! Ưm ưm…” Mộc Trạch Tê không nhịn được mà rên lên, lại sợ bị nghe thấy nên cô chỉ có thể cắn lấy cổ tay. Một bàn tay khác của cô đặt trên cơ bụng căng chặt của Nghiêm Kỷ để mượn lực, âm hộ bị anh đâm vào đầy tê dại, sảng khoái mềm nhũn chân.
Nghiêm Kỷ càng thẳng eo đâm chọc nhanh hơn, côn thịt đâm vào rút ra thật sâu, hai viên tinh hoàn vỗ vào trên âm môi non mềm.
Nước bắn tung tóe, vang lên tiếng bộp bộp bộp.
Dịch mật bên trong huyệt đều bị côn thịt khuấy đảo chảy ra ngoài, chảy tí tách xuống dưới, thuận theo côn thịt đang khuấy đảo chảy xuống trên người.
Đã lâu hai người chưa làm tình, một đợt cao trào lại tới vừa nhanh vừa gấp gáp.
“Sắp bắn rồi…” Nghiêm Kỷ thở gấp, tăng nhanh tốc độ rút ra cắm vào.
“Ưm… Nghiêm Kỷ…”
Huyệt đạo nhanh chóng co rút, Mộc Trạch Tê kẹp chặt lấy côn thịt, cả người run lên, một luồng nhiệt tràn đầy bắn vào trong bụng.

Mộc Trạch Tê ngồi mở chân trên eo Nghiêm Kỷ, trong huyệt còn kẹp côn thịt khiến cả người mềm mại run lên. Nghiêm Kỷ không ngờ Mộc Trạch Tê lại ra nhanh như vậy, vừa bị cô kẹp như vậy liền bắn vào bên trong.
Anh bắn một chút lại vội vàng rút côn thịt ra, côn thịt to lớn cứ như vậy thẳng tắp chọc vào bụng nhỏ Mộc Trạch Tê mà phun ra.
Lần đầu tiên Mộc Trạch Tê nhìn thấy dáng vẻ khi côn thịt bắn tinh rõ ràng như thế, như nước suối phun ra vậy. Tinh dịch màu trắng bắn nhanh ra, mang theo nhiệt độ nóng bỏng bắn lên bụng nhỏ của Mộc Trạch Tê.
Quy đầu đỏ bừng đầy dâm dịch trắng đục, Mộc Trạch Tê nhìn đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, bụng nhỏ nơi bị bắn lên cũng trở nên nóng hừng hực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận