Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi là phụ nữ, không hút thuốc.”
“Thì mua cho đối tượng, hoặc là để tiếp khách, đều rất tốt.”
Lục Thanh Thiên ngáp một cái.
“Anh hai, anh làm việc như vậy à?” Lục Thanh Diên ngạc nhiên hỏi.
Lục Thanh Thiên lập tức tỉnh táo lại, ngạc nhiên vui mừng nhìn cô, “Là em gái sao! Hôm nay em về?”
“Sợ nhà quá bận không ai giúp.” Lục Thanh Diên nhìn quanh, “Hôm nay chỉ có mỗi anh thôi à? Sao anh lại làm việc ở quầy trước này?”
“Con của chị Vu ồn ào quá, chị ấy lén về nhà cho con bú, dù sao cũng không phải ngày họp chợ, không có mấy người, nên anh ra quầy trước đ phụ giúp.”
Lục Thanh Thiên lại ngáp một cái, “Nhà đã chuẩn bị đầy đủ rồi, ngày mai nhất định sẽ tổ chức hoành tráng cho Thanh Quốc, còn em thì sao, gần đây thế nào?”
“Rất tốt.” Lục Thanh Diên nói chuyện với anh ấy một lúc rồi đi về phía trường tiểu học.
Vì Lục Thanh Thiên nói hôm nay Lục Thanh Minh tan học sớm.
Quả nhiên, lúc này đã có học sinh đeo cặp sách đi ra ngoài.
Lục Thanh Diên đợi một lát rồi cùng Lục Thanh Minh ra khỏi trường.
Cô mang những thứ đã mua đến trạm y tế, để Thư Bắc Đông mang về nhà sau khi tan làm.
Thư Bắc Đông đang bận, nên hai người không nói gì, Lục Thanh Diên đi ra ngoài.
Về đến nhà, Lục Thanh Diên nhìn thấy gia đình mình đang nói chuyện vui vẻ, trong lòng cũng vui mừng.
“Con có thể giúp gì không?”
“Đã chuẩn bị đầy đủ rồi, con giúp đỡ nấu ăn ngày mai là được.”
Thím hai Lục cười hiền hậu nói.
“Vâng ạ.”
Lục Thanh Diên đáp, cô đi ra ngoài tìm Xuân Hồng và Trịnh Hiểu Hân.
Gần đây ruộng không có việc gì làm, nên bọn họ đều ở nhà.
Ba người tụ họp ở nhà Xuân Hồng, ngồi nói chuyện.
“Nhìn cậu béo lên rồi đấy.”
Xuân Hồng nhìn Lục Thanh Diên rồi nói.
“Lần trước về cũng không rõ lắm.” Trịnh Hiểu Hân cũng nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Diên, “Chẳng lẽ cậu có rồi?”
“Chắc là không đâu.” Lục Thanh Diên sững sờ, sau khi cô biết được từ bình luận kỳ thi lớn học sẽ khôi phục, cô đã bàn với Thư Bắc Thu, tạm thời không sinh con.
“Chắc là do hạnh phúc quá, nên không biết lúc nào đã béo lên rồi.” Xuân Hồng cười khúc khích.
Mặt Lục Thanh Diên đỏ bừng, “Biết vậy mà cứ trêu chọc mình.”
“Đây là đang nói gia đình cậu hạnh phúc viên mãn đấy, à, cậu chưa biết phải không, em họ của cậu là Yên Yên, không phải là cô ấy dẫn đối tượng về sao? Hôm trước nhà trai đến hỏi cưới đấy!”
“Hỏi cưới à? Vậy thì tốt, đã ấn định ngày chưa?” Lục Thanh Diên hỏi.
“Đã ấn định rồi, cùng ngày với mình.” Xuân Hồng gật đầu.
“Hả?”
Lục Thanh Diên sững sờ, vậy đến lúc đó cô nên đi dự tiệc ở đâu?
“Mình nghĩ cô ấy là em gái họ của cậu, thím năm cũng là người làm mai cho vợ chồng cậu, cho nên cậu đi qua bên đó hỗ trợ đi, chỗ mình thì cậu đến sau cũng được.”
Trịnh Hiểu Hân cũng nói, “Chồng của cậu nhất định sẽ giúp chồng của Xuân Hồng đến đón dâu, nên cậu ở bên nhà em họ, hai bên đều có người, với lại sau này cậu và Xuân Hồng lại là hàng xóm, thường gặp nhau mà.”
Lục Thanh Diên nghe xong, vẫn nhíu mày.
“Để mình suy nghĩ đã.”
Thật ra cô vẫn muốn qua bên Xuân Hồng giúp đỡ hơn.
Nhưng Xuân Hồng nói đúng, chuyện mà thím năm giúp đỡ cô không thể quên được.
Về đến nhà, Lục Thanh Diên kể với mẹ chuyện này.
Kết quả là mẹ Lục thở dài nói, “Bên Yên Yên con không cần đi, bởi vì bọn họ không định tổ chức tiệc.”
“Sao lại thế? Không phải đã quyết định ngày rồi sao?”
Lục Thanh Diên ngạc nhiên, ngồi xuống bên cạnh mẹ, truy hỏi
“Đúng là đã quyết định ngày rồi, nhưng nhà trai nói có người thân vừa mất, nên không tổ chức tiệc, chỉ chọn ngày tốt đẹp để vào cửa là được, sau này có con, sẽ tổ chức tiệc mừng đầy tháng.”
“Bà út có đồng ý không?”
Bà út là người rất coi trọng thể diện.
“Bà ta cho rằng Yên Yên có thể gả vào nhà họ Đàm là chuyện nằm mơ mới có, nên không có ý kiến.”
Chuyện này, mẹ Lục và bà nội Lục đã nói với nhau không biết bao nhiêu lần rồi.
“Vậy sao.” Lục Thanh Diên nhíu mày, “Chắc chắn thím năm vô cùng tức giận đi?”
“Bị bệnh rồi.” Mẹ Lục lại thở dài, “Con bé Yên Yên khuyên thế nào cũng không chịu chia tay với thằng nhóc họ Đàm kia, còn nói thím năm con đang cản trở con bé theo đuổi hạnh phúc.”
“… Chiều nay con đi thăm thím năm.”
“Mẹ cũng đừng đi.” Mẹ Lục lại nói, “Thím năm cảm thấy Yên Yên ở phía sau đào góc tường của con, rất áy náy với con, dù hai người có thành hay không, chuyện này là Yên Yên đã lén lút làm, trong lòng thím năm con không thoải mái, mẹ nghĩ bà ấy cũng ngại gặp con.”
“Sao lại nghĩ như vậy được, con và Đàm Trường An chẳng liên quan gì đến nhau, gặp mặt một lần không hợp thì không gặp nữa, anh ta thích Yên Yên, cũng là chuyện bình thường, sao lại là đào góc tường, áy náy gì chứ.”
Lục Thanh Diên liên tục xua tay.
“Nhưng thím năm con lại thích nghĩ ngợi lung tung.” Mẹ Lục nói.
Lục Thanh Diên trầm mặc một lúc, thở dài một hơi thật sâu.
“Được rồi, ngày mai thím ấy đến nhà dự tiệc, con sẽ nói chuyện với thím ấy.”
“Không biết bà ấy có đến không, bệnh nặng đến nỗi không xuống giường được.” Mẹ Lục nói như vậy, Lục Thanh Diên cũng rất lo lắng.
Tối hôm đó cô ngủ không ngon.
Ngày hôm sau, trời chưa sáng, người trong nhà họ Lục đã dậy.
Lục Thanh Diên chải đầu, mang quà đến nhà Lục Thanh Quốc, giao cho thím hai Lục.
Thím hai Lục mặt mày hớn hở vô vai cô một cái, “Hôm nay làm phiền con rồi.”
“Có gì đâu ạ.” Lục Thanh Diên nhìn Lục Thanh Quốc đang đỏ mặt, “Anh Thanh Quốc, mặt anh đỏ quá.”
“Anh…anh hồi hộp.” Lục Thanh Quốc lắp bắp nói.
Ba Lục và những người khác đã bày bàn ghế mượn được ra sân.
Lục Thanh Diên thì cùng chị dâu và các thím trong nhà vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.
Ba nhà đều cùng nhau bận rộn trong bếp nên việc chuẩn bị tiệc rất nhanh chóng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận