Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng chạp qua đi là đến lễ trừ tịch.
Năm ngoài không khí trong Ngự Sử phủ vui mừng náo nhiệt, năm nay tấn chức thành Thừa tướng phủ lại lạnh lẽo cô quạnh.
Nữ chủ nhân không ở đây, nam chủ nhân lại lạnh mặt như diêm vương, hạ nhân đều làm việc trong tình trạng lo lắng đề phòng, sợ chạm phải tướng công, bị phạt đánh mấy chục lớn bản, nằm dưỡng thương mất nửa năm.
Lần trước là quản gia, lão nhân gia ngài đã quá năm mươi tuổi rồi, tướng công sai người đánh ông ta, suýt chút nữa từ sống thành chết.
Nguyên nhân là khi quản gia nghe tin phu nhân qua đời đã tự chủ trương bố trí linh đường trong phủ, cho người treo lụa trắng. Lúc tướng công trở về thấy vậy thì tức đến hộc máu, không cho phép bất kỳ ai tổ chức tang lễ.
Khi hắn bệnh còn lẩm bẩm nói phu nhân không chết!
Hành động điên rồ như vậy, hạ nhân Thẩm phủ chỉ có thể nghe theo, làm như phu nhân vẫn còn ở trong phủ.
Sân vừa của phu nhân, tẩm phòng đều có người chú ý dọn dẹp, thay đổi y phục theo mùa. Tỳ nữ cũng thường xuyên mua các loại trang sức và y phục mới đặt vào trong tủ.
Ngay cả lễ mừng năm mới, nữ trù phòng làm một bàn thực đơn giống như lễ trừ tịch năm ngoái. Đáng tiếc, không có ai ăn.
Thẩm Giai say khướt từ cung yến quay về phủ.
Hắn mặc y bài màu đỏ Đỗ Yểu Yểu làm cho hắn, bước nhanh đẩy cửa tẩm phòng ra: “Yểu Yểu, Yểu Yểu…”
Đã quen với việc không ai đáp lại lời hắn.
Mỗi đêm, trong phòng đều bật đèn theo thường lệ.
Tối nay lại hạ rèm, phía sau bình phong hiện lên thân ảnh duyên dáng.
Tóc dài đến lưng, eo nhỏ ngực lớn.
Thẩm Giai sững sờ đứng tại chỗ, không dám tin đưa tay muốn chạm đến nhưng lại sợ hãi thu lại.
“Yểu Yểu, là nàng sao?”
Đối phương không trả lời.
“Yểu Yểu, nàng đã trở về rồi sao?” Thẩm Giai cẩn thận dò xét, bước tiến lên hai bước, trong mắt xẹt qua tia sáng kỳ dị.
Nữ tử yên lặng.
Hắn đi qua bức bình phong, ôm hình bóng mờ ảo kia, mừng rỡ như điên: “Yểu Yểu!”
Nữ tử khom người quỳ xuống, lên tiếng gọi: “Đại nhân…”
Thanh âm kiều mị, không hề giống với âm thanh trong trẻo linh động của Đỗ Yểu Yểu.
Trong lòng Thẩm Giai trống trơn, nhìn đối phương chăm chú.
Nữ tử có đôi mắt phượng và đôi môi đỏ tươi, đúng là Kim Chi.
Là tỳ nữ thân cận mà Đỗ Yểu Yểu tặng cho hắn.
“Ngươi tới đây làm gì?” Hắn lớn tiếng.
Kim Chi nhìn tia vui sướng trong mắt Thẩm Giai dần biến mất, cuối cùng chỉ còn lại vùng nước lặng sâu thẳm.
Nàng ta hoảng sợ thốt lên: “Nô tỳ muốn giúp phu nhân sửa sang phải phòng.”
“Ngươi không phải tỳ nữ ngoài viện sao? Ai cho ngươi tự tiện tiến vào phòng phu nhân?” Thẩm Giai có cảm giác bị lừa gạt, nổi giận lôi đình, hận không thể cho hạ nhân lôi Kim Chi ra ngoài loạn côn đánh chết.
“Nô tỳ, nô tỳ…” Kim Chi không thể nói lên lời, nửa ngày cũng không nói được nguyên nhân.
“Cút!” Thẩm Giai cố nén tức giận, không nghĩ ngày tết lại thấy máu: “Cút đến thôn trang làm việc, đừng để ta nhìn thấy ngươi trong phủ!”
Tốt xấu gì cũng là nha hoàn đến từ Thanh Châu, hắn cho nàng ta chút thể diện. Nếu như là nha hoàn bình thường khác, hắn chắc chắn cho người lôi ra ngoài bán đi ngay rồi.
Hắn không chấp nhận có bất kỳ nữ nhân nào đánh chủ ý lên người hắn.
Đỗ Yểu Yểu sẽ tức giận, sẽ ghen.
Theo tiếng cửa khép lại, trong phòng trở nên im ắng.
Hắn từ trong tủ lấy ra một bộ tẩm y màu trắng thuần của Đỗ Yểu Yểu, ôm chúng nằm trên giường.
Thẩm Giai nhỏ giọng nói: “Yểu Yểu, nàng đừng tức giận nhé. Đêm nay ta rất khó chịu, không muốn tắm rửa, nàng đừng chê ta.”
Hắn lại ngửi mùi hương nàng lưu lại trên tẩm y: “Yểu Yểu, bên ngoài nhà nhà đều đoàn viên. Chỉ có ta, chỉ có ta một mình cô đơn…”
“Nàng đang ở đâu? Nàng có thể nghe thấy lời ta nói không?”
“Nếu nàng đi rồi, nàng báo mộng cho ta cũng được mà.”
“Nàng hận ta như vậy sao? Cả đời này cũng không muốn tha thứ cho ta sao?”
Hắn lấy từ trong ngực ra một túi lì xì, đặt dưới gối đầu nàng thường nằm.
“Yểu Yểu, đây là tiền mừng tuổi năm nay. Ta đồng ý với nàng, nhất định sẽ đưa đến năm chín mươi chín tuổi, một năm cũng không được thiếu.”
“Tháng chạp ta cho người làm mười bộ váy đỏ bằng vân cẩm theo yêu cầu của nàng, ta muốn đi cùng nàng về nhà nhạc mẫu…”
“Ta thề, ta sẽ không bao giờ tức giận với nàng, mắng chửi hay uy hiếp, bắt buộc nàng… Nàng trở về nhìn ta một chút được không?”
“Nàng cho ta hạnh phúc một năm lại nhẫn tâm để ta đau khổ cả đời sao?”
“Ta sai rồi…”
“Lão bà, ta biết ta sai rồi…”
“Cầu xin nàng, trở về được không…”

Trong đêm có thể mượn rượu giải sầu. Năm mới bắt đầu, không tránh khỏi việc phải chuẩn bị xã giao với các quan lại.
Thẩm Giai lại đứng đầu bách quan, lời mời rất nhiều, nửa tháng giêng không hề rảnh rỗi chút nào.
Đến cuối tháng mới đến Phúc Vương phủ của Sở Đắc để uống rượu.
Trong bữa tiệc còn có Lâm Thư Ngạn, ba người cùng nhau uống.
Sở Đắc mới có thêm nữ nhi, trắng trẻo đáng yêu. Thẩm Giai trêu đùa đứa nhỏ, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười chân thành tha thiết.
“Cả ngày đều như có mối thù sâu nặng vậy.” Sở Đắc lắc đầu thở dài: “Đúng là người cô đơn.”
“Cũng không thể nói ta như vậy.” Thẩm Giai gắp miếng bánh gạo nếp trên bàn, hương vị ngọt ngào mềm mại, hắn nói: “Người cô đơn… Ngươi nên hỏi tân đế thì đúng hơn.”
Xưa nay thường nói đế vương cô độc, Sở Đắc lại thấy Thẩm Giai cũng không kém: “Dù gì tân đế cũng không mẹ giá con côi. Sau khi thu nạp tiểu công chúa da đen của Ô Hoàn kia, mấy đêm đều nghỉ ngơi ở đó. Ai mới là người cô đơn người đó rõ nhất.”
Thẩm Giai buông đũa, đạm nói: “Đêm nay đến đây để ăn cơm, không nói chuyện khác.”
“Trong nhà ngươi không có trưởng bối, không có người quản lý thì có.” Sở Đắc xì một tiếng: “Nghe nói đêm trừ tịch ngươi đưa tỳ nữ có ý với ngươi đi.”
“Tin tức của Vương gia thật linh thông.” Lâm Thư Ngạn có nghe chuyện từ mẫu thân, trong lời nói còn âm thầm tán thưởng Thẩm Giai giữ mình trong sạch.
“Trong phủ của ta không có nhiều người có đức tính xấu như phủ ngươi.” Thẩm Giai nhìn thị nữ xinh đẹp, nhẹ nhàng thanh thoát bốn phía xung quanh.
“Bản thân ngươi là Thái thú, chuyện nam nữ hoan ái muốn có là có, cần gì phải để bản thân đi vào bế tắc chịu thống khổ chứ?” Sở Đắc là người từng trải, từng có tình yêu đau đớn khôn nguôi. Nhưng một thời gian sau, tiếp nhận một niềm vui mới là có thể chậm rãi đi ra khỏi đau khổ.
Thẩm Giai né tránh đề tài này, tự rót rượu không nói gì.
“Nghe đồn Lâm tướng công cố ý đưa cháu gái cho ngươi một lần nữa?” Sở Đắc không sợ chết lại hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận