Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lý Kỳ Ngôn cũng không tức giận, chuẩn bị xong mọi thứ, chỉ chưa đi giày, đi tới bên ghế sô pha, cúi đầu hôn một cái thật sâu lên trán Tạ Thu Thủy.
Tạ Thu Thủy làm gì còn lòng dạ từ chối? Cô vừa bị Lí Kỳ Ngôn đυ.ng đến đã tràn đầy cảnh giác, e sợ sự khác lạ của thân thể mình bị phát hiện, vô cùng phối hợp với động tác của Lý Kỳ Ngôn.
Ngay ở khi anh ta hôn lên trán cô, đồ vật trong cơ thể đột nhiên tăng lên mức mạnh nhất, tốc độ ma sát chậm như vừa nãy đã khiến Tạ Thu Thủy không chịu nổi, bây giờ lại đột nhiên tăng mạnh, kɧoáı ©ảʍ của cô càng là chất đầy, cảm giác khác thường đều tụ ở phần bụng, run lập cập cao trào.
“A!”
Ngay ở trước mặt Lý Kỳ Ngôn, cô thở hổn hển.
Tiếng rêи ɾỉ rõ ràng này trực tiếp khiến Lý Kỳ Ngôn ngây dại, trơ mắt nhìn Tạ Thu Thủy đỏ mặt cao trào, thân thể co lại, xụi lơ ở trên ghế sô pha.
Đồ vật bên trong vẫn còn tiếp tục rung.
Lúc này Lý Kỳ Ngôn mưới chú ý tới âm thanh thật nhỏ, truyền đến từ giữa hai chân Tạ Thu Thủy.
Nhỏ đến mức không nghe kỹ thì không nghe được.
Anh ta cúi đầu, nhìn về phía giữa hai chân Tạ Thu Thủy.
Chỉ thấy cô khép chặt hai chân, vẻ mặt khó chịu cũng không làm được, trên mặt đầu là sự mệt mỏi sau cao trào.
“Tiểu Thủy, em… ”
Anh ta đang muốn hỏi dò, lại đột nhiên nghĩ đến bên cạnh còn có người khác, vội vàng che trước người cô, che khuất mặt cô.
Giờ khắc này môi miệng của cô khẽ nhếch, hơi thở dồn dập, khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt mê ly, khuôn mặt như vừa mới làm xong, sao có thể để cho người đàn ông khác nhìn thấy được?
Tạ Thu Thủy cầm lấy cánh tay Lý Kỳ Ngôn, thở gấp nói: “Anh, anh mau đi làm đi… Ừm… ”
Lý Kỳ Ngôn ôm cô, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Em về phòng trước.”
Anh ta gần như là lôi kéo Tạ Thu Thủy trở về phòng.
Cửa phòng vừa đóng lại, Tạ Thu Thủy lập tức chôn mình vào trong chăn, cả mặt cũng dúi vào.
Nhất định là bị phát hiện rồi.
Lý Kỳ Ngôn ngồi ở bên cạnh, im lặng một chút: “Em… Nếu cần… ”
“Không… ” Đồ vật trong cơ thể Tạ Thu Thủy đang điên cuồng thay đổi tần suất, cô biết là Trình Hiểu Lễ trêu đùa, bèn đẩy Lí Kỳ Ngôn ra nói: “Anh đi ra ngoài.”
Thà dùng đồ chơi tình thú cũng không muốn thân thiết với anh ta.
Bên ngoài còn có người khác, vì lẽ đó nên Lý Kỳ Ngôn chỉ có thể tôn trọng suy nghĩ của Tạ Thu Thủy.
Anh ta đi ra khỏi phòng, đóng cửa phòng lại, sự vội vàng lúc nãy đều bị quét sạch rồi.
Thì ra khi cô cao trào là như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận