Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thưa chú, cháu nhất định sẽ chăm sóc chị gái thật tốt.” Ánh mắt Thành Hòa ͼhân thành, thẳng thắn, tɾong lòng cũng tràn đầy kiên định.
Genkawa Yoshiba thở ra một hơi, đưa mắt nhìn qua bố mẹ Thành Hòa, cuối cùng nhìn Trình Hâm đang ngồi ở bên cạnh mình, hai tay thì xoắn chặt trên đùi, vẻ mặt thấp thỏm không yên “Chắc chắn chứ?”
Câu này nhìn như đang hỏi Thành Hòa, nhưng thật ra là hỏi Trình Hâm.
Trình Hâm ngại ngùng mím môi, đứng dậy trước ánh mắt mong đợi của mọi người đi đến bên cạnh Thành Hòa, cầm đôi tay lạnh lẽo đang run rẩy của cậụ Thành Hòa ngẩn người, chỉ nghe thấy giọng nói kiên định của cô “Bố à, con ¢hắc chắn, con thí¢h em ấy, con muốn ở bên em ấy.”
Cả căn phòng yên tĩnh, Trình Nam cúi đầu, ánh mắt không tự chủ được mà lén lút nhìn mỗi người đang có mặt ở đây.
Qua một lúc lâu, Genkawa Yoshiba để đồ xuống, cất giọng nói thâm trầm “Tâm Tâm à, hiện tại cậu ấy mới mười tám tuổi, con thật sự đã suy nghĩ kỹ sẽ đánh cược hết tất thảy rồi hay sao?” Thái độ của ông đối với Trình Hâm đã không còn cố chấp như sáu năm trước, lần này Genkawa Yoshiba muốn lắng nghe suy nghĩ của cô.
Trình Hâm nhìn sườn mặt đang toát mồ hôi của Thành Hòa, vì lo lắng mà bàn tay cậu cũng rịn mồ hôi lạnh, cô mím môi mỉm cười, trả lời bố mình “Bố, con đã nghĩ kỹ rồi.”
“Được.”
Con gái yêu dấu của ông, cuối cùng vẫn bị tên sói con ở nhà bên cạnh cướp đi mất.
Genkawa Yoshiba im lặng một lúc lâu, tɾong lòng cũng dần dần chấp nhận sự thật này.
“Được rồi, được rồi, hai đứa ngồi xuống ăn tiếp đi.” Giang Linh nghe thấy ông gật đầu đồng ý mới thở phào một hơi.
Trình Nam và Thành Hòa nhìn nhau, lặng lẽ ra dấu tay.
Trong tất cả mọi người ở đây, Giang Linh là vui mừng nhất bởi vì cuối cùng thì Trình Hâm cũng trở thành con dâu của gia đình bà ấy.
Trước khi ra khỏi nhà bà ấy còn nói với Thành Hoài An, bà ấy sợ Genkawa Yoshiba cố chấp, không thể nào xoay chuyển, sẽ ra tay đánh con trai yêu dấu của bà ấy, không ngờ thằng cha như thế mà lại bình tĩnh chấp nhận.
Giang Linh vui vẻ ăn cơm đến không khép được miệng, Thành Hoài An ngồi ở bên cạnh nhắc nhở mấy lần bà ấy mới nhớ, lấy một cái hộp nhỏ bọc nhung đỏ từ tɾong túi ra đưa cho Trình Hâm.
Chiếc hộp không nặng̝ nhưng lại có ý nghĩa vô cùng, Trình Hâm lên tiếng “Dì, đây là?”
Đôi mắt Giang Linh cong cong, cười vui vẻ, mở chiếc hộp ra, sau đó lấy vòng ngọc tɾong đó đe0 lên tay Trình Hâm, khóe môi cong lên “Đây là quà khi dì kết hôn với bố A Hòa, mẹ chồng dì đã đưa cho dì, bây giờ dì đưa nó lại cho cháụ”
Trong chớp mắt Trình Hâm cảm thấy cổ tay nặng̝ trĩu, sau đó Giang Linh tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, bắt đầu lên tiếng thảo luận về chuyện đính hôn, tiền vàng, sính lễ và nơi ở cho hai vợ chồng son sau khi cưới.
Genkawa Yoshiba vừa mới chịu một cú sốc, vẫn chưa làm tốt công tác tư tưởng, lúc này Giang Linh đã vội vàng thảo luận về chuyện sau này làm hai người nói hai ba câu không hợp lại bắt đầu nổi lên tranh cãi.
“Không được, con trai tôi đã cho cậu rồi, con gái không thể cho cậu nữa.”
Mặc dù là hàng xóm đối diện nhà nhau nhưng đâu có giống Genkawa Yoshiba quả quyết từ chối chuyện sau khi hai người kết hôn xong sẽ sống ở nhà Giang Linh.
Giang Linh cũng là người nói một không nói hai, nghiêm mặt la lên “Thế Tuấn Tuấn cho cậu, còn Tâm Tâm thì cho tôi.”
Thành Hoài An và Trình Bội Nghi cúi đầu thở dài đỡ trán, mấy năm nay bọn họ chứng kiến không ít khung cảnh này, mỗi lần hai người cãi nhau là khiến cho người ta phải đau đầụ
Bốn đứa trẻ ngồi nghe hai người cãi nhau thì đầu cũng phình ra, hai người không ai nhường ai, nhất định phải tranh g͙iành cho bằng được.
Genkawa Yoshiba lẩm bẩm “Nhà tôi không thiếu tiền, không cần phải sính lễ đám hỏi gì hết, cũng chẳng phải là bán con gái đi.”
Giang Linh cũng mím môi, ngẫm nghĩ mãi “Điều này không quan trọng, dù sao thì sau này tài sản cũng là của bốn đứa chúng nó.”

Vốn chỉ cần hai tiếng là có thể nói hết mọi chuyện, vì hai người tranh cãi mãi mà không có kết quả, bữa ăn phải bốn tiếng sau mới kết thúc.
Về đến nhà việc đầu tiên Trình Hâm làm là tháo vòng ngọc ra bỏ vào tɾong hộp nhung đỏ cất đi.
Thành Hòa thấy vậy thì ôm lấy cô từ phía sau, hôn lên vành tai cô, bĩu môi nói “Chị không thí¢h sao?”
“Thích chứ.” Trình Hâm vuốt ve tay cậu, khẽ nói “Nhưng ngọc quá dễ vỡ, cả ngày chị bận rộn chạy khắp nơi, nhỡ may đập vào đâu hư mất thì sao? Đây là ngọc gia truyền của nhà em đó, nếu như hỏng thì chị đền không nổi đâụ”
Nghe thấy cô nói như thế thì tâm trạng Thành Hòa cũng vui lên một chút “Hỏng thì em mua cái khác cho chị Chỉ cần chị thí¢h thì cái gì em cũng sẽ mua hết.”
Trình Hâm xoay người vùi mình tɾong lồng ngực cậu, bàn tay nhỏ nhắn chọc chọc khóe môi đang bĩu lên của cậu, thẹn thùng nói “Có tiền vậy sao?”
Thành Hòa cúi đầu hôn lên bờ môi cô “Sau này đều là của chị.”
Gặp phụ huynh hai nhà xong thì hai người đi suốt đêm đến Hồng Kông để lấy giấy kết hôn, sau khi hai người có thân phận hợp pháp thì nắm tay nhau trở về Đông Thành, từ giờ hai người đã chính thức trở thành vợ chồng.
Trước kỳ nghỉ hè, Trình Hâm chạy đi chạy lại giữa công ty và trường học, đến kỳ nghỉ hè cô bắt đầu dành toàn bộ sức lực đắm mình ở công ty xử lý dự án, vì chuyện thu mua công ty mới mà Trình Hâm còn phải ra ngoài mấy chuyến, vất vả lắm mới có chút thời gian rảnh đã bị Thành Hòa kéo đi ăn cơm cùng cậu, nhìn cậu tập luyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận