Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Ngô Uyển Uyển mặc kệ anh, lấy mấy bộ quần áo nhỏ của tiểu Ái Uyển đã được phơi khô và bắt đầu gấp, bây giờ cô một lòng nhào vào con, cho dù Triệu Mạc có về nhà, cô cũng không có nhiều thời gian nói chuyện với anh.

Triệu Mạc rất ăn dấm, thật vất vả anh có thời gian rảnh về nhà với mẹ con, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ thờ ơ với anh, cô không dỗ con thì ôm con, không thèm nhìn anh một cái.

Triệu Mạc ngồi ở mép giường, giúp cô gấp quần áo trẻ con:

“Uyển Uyển, anh cảm thấy em không còn quan tâm đến anh nữa.”

“Sao em lại không quan tâm? Mỗi ngày em đều ở nhà chờ anh về đây?”

Ngô Uyển Uyển nghĩ rằng anh ấy rảnh quá nên kiếm chuyện.

“Chờ anh ở nhà? Ngày nào em cũng ở cùng Tiểu Ái Uyển thì đúng hơn?”

Triệu Mạc thu dọn quần áo mà cô chưa kịp gấp, ném vào bên trong tủ quần áo.

“Ôi, anh làm sao vậy? Em còn chưa gấp xong.”

Triệu Mạc kéo cô, ném xuống giường, đè cô xuống dưới:

“Uyển Uyển, em không thể chỉ quan tâm đến con và mặc kệ anh.”

“Không quan tâm đến anh như thế nào? Anh đang nói nhảm nhí gì vậy?”

Ngô Uyển Uyển muốn đẩy anh ra, nhưng không đủ sức, mùa hè nắng nóng cô chỉ mặc một cái váy cài cúc phía trước, vừa mắt mẻ vừa thuận tiện cho việc cho con bú.

Triệu Mạc nhịn lâu như vậy, chịu không nổi nữa, đè cô xuống, cởi cúc áo váy cô:

“Uyển Uyển, vợ ngoan, cho anh làm.”

“Không được.” Ngô Uyển Uyển sợ làm con thức giấc, đôi tay túm cổ áo không cho anh cởi.

Triệu Mạc đứng dậy khỏi cô, ngồi bên cạnh giường và nghiêm túc nói:

“Uyển Uyển, anh cảm thấy sau khi có con em không yêu anh nữa.”

“Em đâu có.” Ngô Uyển Uyển cãi lại, sao cô lại không yêu anh chứ?

“Vậy thì tại sao em không để anh chạm vào người?”

Triệu Mạc ngồi ở bên giường, giống như muốn thảo luận nghiêm túc với cô, anh hiểu rõ, một đứa trẻ khóc mới có kẹo ăn, mà Tiểu Ái Uyển ngày nào cũng khóc, cô sẽ ôm và dỗ dành con bé, còn anh mệt nhọc đi làm về, cô không dỗ anh tí nào.

“Em xem tiểu Ái Uyển, em sợ đánh thức con bé.”

“Con bé ngủ trong cũi một mình, không ngủ trên giường của chúng ta, sao bị đánh thức được? Đây là cái cớ cho việc em không muốn ngủ với anh.”

“Không đâu.” Cô thấy anh ấy thật sự tức giận, cô dựa vào người anh, ngồi xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh:

“Vậy em sẽ cho anh chạm vào, anh đừng tức giận có được không?”

“Em thật sự sợ anh tức giận à??”

Triệu Mạc hỏi cô. Ngô Uyển Uyển Uyển gật đầu:

“Có phải em không tốt không? Thế ngày em bắt đầu nấu cơm cho anh nhá? Em không cần anh giặt quần áo cho em, em sẽ giặt quần áo cho anh.”

Ngô Uyển Uyển kiểm điểm lại chính mình, chắc là tháng nay cô chỉ ở nhà lo ăn uống, không làm gì, làm anh tức giận.

Nhưng cô ấy cũng đang ở cữ, và mẹ cô ấy ở bên cạnh chăm sóc nên cô có chút lười biếng.

Triệu Mạc nghe vậy, biết cô hiểu lầm mình, liền thở dài, không nói được gì với cô, vươn tay bóp khuôn mặt nhỏ xinh của cô:

“Em làm anh tức chết, anh có ý đó ư? Anh cần em nấu cơm giặt đồ cho anh à?”

“Vậy anh muốn em làm gì?” Ngoài việc nấu cơm giặt quần áo, cô đều ở bên cạnh anh mà.

Triệu Mạc đưa tay ra và bóp cái mông cong của cô:

“Yêu cầu em cho anh làm, yêu cầu em đặt chồng mình lên vị trí hàng đầu trong lòng.”

Ngô Uyển Uyển bị anh véo có chút đau:

“ Như này là đối tốt với anh à?”

“Ừm, chồng em thích thế này.”

Ngô Uyển Uyển dường như đã hiểu, cô cụp mắt suy nghĩ một lúc rồi đưa tay bắt đầu cởi nút quần áo của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận