Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yêu tinh, ôi yêu tinh! Yêu tinh không già!

Nhưng mà, yêu quái không già đi cùng với yêu tinh không già, quả nhiên là tuyệt phối đó nha!

Hai người lúc này ở trước mắt của tôi không coi ai ra gì “liếc mắt đưa tình”, “mắt đi mày lại”, thoạt nhìn giống như là… mỹ nữ và dã thú, ách, phải là mỹ nữ cùng hoàng tử đã phá vỡ lớp ma pháp da thú mới đúng chứ.

Đang lúc tôi tính toán đi tới ghế đá kia ngồi xuống chờ hai bậc tiền bối “thông suốt” xong để cùng nhau về nhà thì Hàn lão phu nhân đã đem bạn già của mình đẩy ra, nở nụ cười hòa ái dễ gần đi tới chỗ này.

“Con chính là vợ của tiểu tử thối Hàn Lỗi kia sao! A ha ha ha! Thoạt nhìn rất hợp khẩu vị của bà đấy! Chúng ta về nhà nói chuyện đi, nơi này gió thổi mạnh quá, không thích hợp chút nào!” Dứt lời, bà thân mật kéo tay của tôi đi tới khu chung cư.

Tiểu tử thối? Lại là tiểu tử thối, xem ra nick name của Hàn Lỗi quả đúng là “Tiểu tử thối” rồi.

Nhưng mà hai bậc tiền bối này cũng thật ăn ý quá đi, một người nắm vai tôi còn một người thì nắm tay của tôi.

Khi ba người chúng tôi tiến vào cổng khu chung cư xong, Hàn lão gia tử quen cửa quen nẻo tiêu sái đi tới phòng bảo vệ, cùng chú An bắt chuyện qua loa xong liền kéo hành lý của mình ra.

Khó trách tôi cứ thắc mắc hành lý của ông ở đâu, hóa ra là ở đây.

Cuối cùng, dưới “đề nghị” của Hàn lão phu nhân, va li hành lý của hai người bọn họ đều do Hàn lão gia khệ nệ mang lên, sau đó ba người cùng đi thang máy lên tầng.

Đi vào nhà, sau khi nhìn thấy tín hiệu rõ ràng trên mặt của hai người, biểu thị “chúng ta nhất định phải ở đây cả tối” xong, tôi đem bọn họ dẫn vào gian phòng ngủ cho khách duy nhất trong nhà.

Phòng này lúc trước tôi từng ở qua, sau đó trở thành chỗ ngủ của Âu Dương Suất, hôm nay tiếp tục nghênh đón hai vị khách mới, thật là đáng mừng a, tung hoa, tung hoa~~~
Cất kỹ hành lý sau, ba người chúng tôi ngồi vào trên ghế sa lon trong phòng khách.

Hàn lão phu nhân nhìn xung quanh phòng ốc một vòng sau đó cảm thán nói: “Aizz! Lâu lắm rồi chưa tới đây rồi!” sau đó nói tiếp. “Đúng rồi, cháu dâu a, nhà có đồ ăn chứ? Bụng của bà đói quá!”

Đúng rồi, trời đã tối, bụng của tôi cũng đói.

“Dạ, trong tủ lạnh có chuẩn bị một chút thức ăn, hai người đợi một lát, cháu vào nấu cơm ngay đây.” Tôi vừa nói vừa muốn đứng dậy.

Lúc này, bà Hàn đột nhiên kéo tôi lại, lắc đầu kiên định sau đó xoay người nhìn ông Hàn, dùng vẻ mặt tôi không nhìn thấy và giọng điệu ôn nhu hết mức nói: “Còn ngồi đó là sao? Không nghe thấy trong tủ lạnh có thức ăn à? Không đi làm cơm đi còn đứng ì ở đó, muốn tạo phản sao? Hử~”

“Ách, để con làm là được rồi…” Làm con cháu ai dám phiền toái tới bậc tiền bối trong nhà chứ.

Nhưng Hàn lão phu nhân đã giơ tay lên cắt đứt lời của tôi, quay đầu trở lại cười híp mắt nói: “Đừng tranh giành, nấu cơm vốn là hứng thú của ông ta, ai không để cho ổng nấu cơm ổng sẽ quyết tử với kẻ đó đấy!”

Hả, thật sự là như vậy sao… Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác bóng lưng ông mặc áo gió, choàng khăn len có vẻ tâm không cam tình không nguyện như vậy a?

Lúc này, Hàn lão phu nhân lại dùng thanh âm vừa đủ để Hàn lão gia tử vừa lúc nghe thấy nói: “Hơn nữa, bà chỉ quen ăn đồ do ông ấy làm, người khác nấu cẩn thận bà không tiêu hóa được mất!” Dứt lời còn nghịch ngợm nháy mắt với tôi mấy cái, dùng ngón tay chỉ chỉ bóng lưng Hàn lão gia tử.

Quả nhiên thân ảnh trong nhà bếp kia liền từ tâm không cam tình không nguyện biến thành cam tâm tình nguyện, còn vui vẻ ư ử những điệu hát dân gian nữa cơ.

Cường đại quá, cường đại quá, Hàn lão phu nhân thật sự quá cường đại, hãy để cho con quỳ lạy dưới chân ngài!

Bình luận (0)

Để lại bình luận