Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẹ thả con xuống đi! Tại sao hai người có thể bỏ anh ấy một mình ở đó được chứ!”

Cô lôi kéo cặp sách, như thể cô đang rất tức giận với Thẩm Mộng Viện và Đào Kiến Lâm.

Không có ai đáp lại cô.

Giây tiếp theo, Đào Đào quay người đi đập vào khóa an toàn.

Thẩm Mộng Viện giữ vai cô không được, xoay vai cô lại đánh cô một cái.

Cái tát này giống như so với cái tát của Thời Thác, thậm chí sức lực còn mạnh hơn.

Bởi vì không gian trong xe nhỏ, càng thêm kín, không có ai lên tiếng, trong không khí dường như là dư âm của cái tát.

Thân hình cô cương cứng, ngơ ngác nhìn Thẩm Mộng Viện.

Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ xảy ra chuyện gì bà cũng không hề đánh cô.

Ngay cả vào ngày anh trai cô qua đời, bà cũng chỉ khóc chứ không chạm vào một sợi tóc của cô.

Mà hiện tại.

Sau khi bà đánh cô xong, bà cũng ngồi đó ngẩn người.

Bà căn bản không biết khi mình tức giận sẽ có bộ dáng này.

Hóa ra khi không kiểm soát được cảm xúc họ thực sự sẽ làm những điều mà chính họ cũng không thể tin được.

Hai mẹ con cứ như vậy mà giằng co, thẳng đến khi về đến dưới lầu nhà cô.

Sau khi Đào Kiến Lâm xuống xe và mở cửa ghế sau, Thẩm Mộng Viện thở dài và kéo Đào Đào ra khỏi xe.

Gia đình ba người bước vào căn nhà cho thuê, Đào Kiến Lâm từ đầu đến cuối không nói một lời, lúc này đang khoanh chân ngồi ở bàn ăn, châm một điếu thuốc.

Thẩm Mộng Viện đóng cửa và đẩy cô vào phòng, ánh mắt đầy thất vọng.

“Con bắt đầu yêu sớm từ khi nào hả?”

Không hề có ý nghĩa chất vấn.

Đào Đào dựa vào tường, ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng.

“Vào năm hai của cấp 3.”

Thẩm Mộng Viện bị cơn giận làm cho choáng váng, miễn cưỡng đỡ bàn để đứng vững, giọng nói run rẩy, “Đến, đến bước nào rồi.”

Đây dường như là điểm mấu chốt cuối cùng của bà.

Đào Đào nhớ tới những lần bị bà hỏi thành tích thi hàng tháng.

Những lúc đó, cô đều sẽ cúi đầu cắn môi dưới không nói một lời, cảm giác chột dạ, khẩn trương.

Chỉ là ngay lúc này, Đào Đào thấy cô rất bình tĩnh.

Nếu phía sau không phải là một bức tường mà là một con sông, trùng hợp ở nơi đó có người chèo thuyền nhỏ chờ bạn.

Như vậy bạn sẽ không cảm thấy không thể quay về được nữa.

Đào Đào nghĩ, sự khác biệt duy nhất của hiện giờ đó là cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa đều sẽ có người đứng ở phía sau cô.

Giúp đỡ, bảo vệ cô, đem lại cho cô cảm giác an toàn.

Lúc này, cô giơ tay lên lau mặt, đôi mắt cong lên “Ba mẹ, con đang sống cùng A Thác.”

Một phút đó, Thẩm Mộng Viện có cảm giác chính mình giống như đã ngã vào một cái hố đen không thấy đáy.

Bà căn bản không có biện pháp tiếp thu và chấp nhận nổi, Đào Đào từ trước đến nay rất ngoan ngoãn, nghe lời, thành tích tốt vậy mà lại yêu sớm lúc học lớp 11.

Hơn nữa, còn phát triển tới bước này.

Cô còn chưa thành niên nữa.

Đôi mắt Thẩm Mộng Viện đã đỏ hoe.

Lúc này, Đào Kiến Lâm đỡ bà ngồi xuống, đem điếu thuốc kia dập đi. Ông cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, mang theo cảm giác áp chế đến không thể kìm được “Đào Đào, con muốn gì ba mẹ đều cho con, con có gì bất mãn với ba mẹ nên muốn yêu sớm?”

Thẩm Mộng Viện kìm cơn giận xuống, trái tim Đào Đào như bị bàn tay nhéo xuống, còn hiện tại ông lại đang chất vấn cô, đột nhiên cô thấy mình đã thoải mái hơn rồi.

Thời điểm con cái cãi nhau với cha mẹ, dường như ít có ai thấy đó là tội lỗi.

Xin lỗi và an ủi, chỉ để bản thân bớt cảm giác tội lỗi đi.

Đào Đào đứng dậy ngẩng đầu nhìn Đào Kiến Lâm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại như kim châm nhẹ nhàng đâm vào.

“Ba cùng mẹ đều thỏa mãn tất cả cho con. Về vật chất, sinh hoạt, trong trường học còn có cậu chăm sóc con, trong nhà thì dì Tôn chăm sóc con.”

Đào Kiến Lâm cau mày khi nghe cô nói vậy, dùng động tác để chất vấn cô.

“Chính là hai người trước nay đều không ở bên cạnh con, không phải sao?”

Lời này như quả bom đem hai người bọn họ bốc cháy.

“Đào Đào, ba con bận như thế nào con không phải biết sao? Ông ấy đã cho cho con nhiều thứ mà những đứa trẻ khác không có. Hiện tại con tới chất vấn chúng ta, chúng ta vì cái gì không ở cùng con? Nếu ở cùng con, làm sao con ăn ngon mặc đẹp được, mấy thứ này không cần tiền sao!”

Thẩm Mộng Viện giống như là rống lên.

Đào Đào nhìn bà, rốt cuộc không nhịn được bắt đầu lớn tiếng, “Phải, ba luôn bận rộn, từ khi anh trai mất là ba liền không có thời gian rảnh!”

Đào Kiến Lâm chỉ ngước mắt nhìn cô không hề nói một chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận