Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nào nào, uống đi uống đi”
Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn mờ ảo, tiếng cười nói rôm rả. Tất cả cũng không thể ảnh hưởng đến người đàn ông ngồi một góc sofa kia.
Nhị Đầu đến gần Thiếu Minh, gạt chai rượu sang một bên.
“Anh cứ định thế này hoài sao? Hết Tố Tố lại đến…”
Thiếu Minh không trả lời, lại với lấy chai rượu rót ra ly. Dường như lời nói của Nhị Đầu hoàn toàn không lọt vào tai.
Thật ra thì anh không muốn nghe. Cái chết của Tố Tố, là cô ấy giải thoát cho bản thân. Còn Phỉ Nhược, là tại anh.
Anh vô tâm, anh nhu nhược, anh đã tự đẩy cô ấy khỏi mình. Đáng lẽ ra cô không phải chết, nếu lúc đó anh ở lại… anh đã có cơ hội giữ lấy cô…
Thiếu Minh đưa rượu lên uống, vị rượu cay nồng giảm bớt khó chịu trong tim anh.
Tiểu Trúc ngồi bên kia, nhấp nhỏm muốn đứng lên lại ngồi xuống, trong đầu không ngừng đấu tranh.
Có nên nói chuyện của Phỉ Nhược cho anh biết?
Tiểu Trúc và anh coi như quen nhau đã lâu, sự thân thuộc là điều không thể chối bỏ. Chưa kể đến Nhị Đầu cũng rất lo lắng cho anh. Nhìn anh ngày ngày điên cuồng như vậy, cũng có chút không nhịn được mà muốn nói ra tất cả.
Nhưng cô và Phỉ Nhược đều là phụ nữ với nhau, mà nghe đâu anh đã có vợ. Nếu Phỉ Nhược quay về bên Thiếu Minh sẽ chịu khổ thì cô thà không nói.
Có lẽ cô nên đợi một thời gian nựa, nếu Thiếu Minh ngày càng không ổn thì cô cũng không nỡ giấu.
“Nhìn xem ai tới kìa”
Một người đàn ông bước vào, Nhị Đầu vừa thấy đã níu sự chú ý của Thiếu Minh. Anh khẽ nhướng mày, ngước lên nhìn.
Một thanh niên không khác anh là mấy, mấy năm nay cũng chật vật lăng xã tìm kiếm người thương trở về. Chỉ là cậu ta có cơ hội tìm ra, còn anh thì không.
“Thế nào, món quà này cũng giúp anh vui một chút chứ?”
Nhị Đầu cũng khó khăn lắm mới có được chút tin tức của người anh em này mà lôi đầu về. Kể ra cũng chỉ có hắn là may mắn trong chuyện hôn nhân.
“Lâu ngày không gặp”
A Tứ cầm ly rượu đi tới, chạm nhẹ vào ly của Thiếu Minh. Nhìn cậu ta có sức sống hơn anh rất nhiều.
“Tìm được không?”
Thiếu Minh không uống, chỉ khẽ hỏi, lời nói nhẹ như không thể nhẹ hơn. Có lẽ đồng cảnh ngộ, cũng có sự đồng cảm nào đó.
A Tứ nhấp rượu, cười cười lắc đầu.
“Cô ấy trốn thật kĩ. Nếu ngày ấy có thể cướp dâu thì tốt hơn rồi. Không nghĩ đến cô ấy sẽ trước một bước mà trốn đi”
Vài năm trước A Tứ và Y Lan không rõ vì sao lại chia tay, mà Y Lan còn thông báo lấy chồng ngay sau đó.
Ai cũng nghĩ bọn họ có lẽ chỉ vui đùa cùng nhau. Bởi vì A Tứ cũng không có biểu hiện gì.
Nhưng lại một lần nữa, không biết lí do gì đám cưới bị hủy bỏ. Mà Y Lan từ đó cũng biệt tăm. Còn người tâm vẫn luôn bất động cuối cùng cũng dậy sóng. Vào một ngày đẹp trời, cơn sóng thần ập tới, chàng thanh niên kia chỉ để lại một tin nhắn “Anh đi kiếm vợ, khỏi tìm”, từ đó cũng biệt tích.
Một người đờ đẫn một chỗ, một người lang bạt khắp nơi, cuối cùng cũng chịu hội ngộ. Vài người xung quanh chỉ biết lắc đầu thở dài, xem ra họ vẫn may mắn a.
Đêm đó bọn họ đã nói rất nhiều, bao lâu rồi chưa được quây quần, bây giờ đều trút ra hết. Chỉ sợ đến hôm sau mỗi người lại một nơi. Không biết họ có vui không, nhưng họ đã cười, cười rất nhiều.
Cho đến khi say bất tỉnh, họ vẫn cười. Tiệc tàn, mỗi người một nơi.
Sau mỗi cuộc vui, chính là sự cô đơn vô tận.
“Nhược Nhược..”
Thiếu Minh nằm trên giường lớn, ánh mắt mơ màng, tìm kiếm mùi hương quen thuộc.
Lại một đêm đầy trống trải….
—–
“Chồng của mẹ”
“Ba của con. Ba thương con”
“Nhưng chồng sẽ yêu vợ”
Phỉ Nhược nghe Tiểu Kiệt nói Thiếu Quân thương cậu bé thì không cam lòng. Cô coi trên tivi rồi, là chồng thì phải yêu vợ, ngủ cùng vợ, vợ là quan trọng nhất.
“Kệ yêu. Ba thương con. Là ba mẹ phải thương con. Mẹ không thương con, mẹ không phải mẹ của con”
Kiệt Kiệt bị đả kích, bức xúc gào lại, mắt cũng hoen đỏ.
Mẹ của bạn hàng xóm rất thương bạn ấy. Còn người này rõ ràng không phải mẹ cậu. Cái gì cũng giành, đến đồ chơi cũng giành, chơi đến hỏng. Huhu, tiểu Kiệt thật bất hạnh.
“Hứm”
Phỉ Nhược lần này không cãi lại nữa, dường như bị tiểu Kiệt đυ.ng chạm đến người làm mẹ là cô đây. Quay ngoắt mặt đi, mắt rưng rưng.
Cô chỉ muốn chơi chung thôi mà, đồ chơi bị hỏng, cô muốn mua lại mà chưa được thôi. Cô cũng thương Kiệt mà, nhưng cô cũng muốn được thương.
“Hai mẹ con làm sao? Nào nào, sao lại khóc rồi?”
Thiếu Quân vừa vào phòng đã thấy một lớn một nhỏ mặt ỉu xìu, gần như muốn khóc đến nơi. Cậu vừa hỏi thì nước mắt cả hai đã tí tách từng giọt.
Hai người này rõ ràng không ưa nhau nhưng suốt ngày dính vào nhau. Không biết phải làm sao cho tốt.
Rõ ràng là mẹ con, nhưng người mẹ mang tâm hồn của đứa trẻ thì cũng hết cách.
Hết chap 109.

Bình luận (0)

Để lại bình luận