Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khá tốt, học kỳ này bài chuyên ngành ko nhiều lắm, công việc của hội học sinh cũng dần dần chuyển giao cho các đàn em năm nhất, cho nên không bận rộn lắm.”

Hắn nhìn nhìn chén của nàng, không khỏi nhíu mày,“Cô như thế nào không dùng bữa? Nếm thử cá này, hương vị rất thơm ngon, cũng không tệ lắm .” Hắn gắp một ít cá bỏ vào chén nàng.

“Ân, cám ơn, học trưởng anh ăn đi, không cần lo cho tôi.”

Bởi vì mang thai, cho nên đối với thịt rất mẫn cảm, dù cho cá cũng làm cho Tô Mộ Thu cảm thấy buồn nôn, trong dạ dày một khó chịu, nàng không tự giác nhíu chặt lông mày, cắn răng mới đem cảm giác chán ghét đè xuống.

Cho rằng Tô Mộ Thu là bài xích hắn, Tần Tử Vương thần sắc không khỏi ảm ảm.

“Học trưởng, đã xảy ra chuyện gì sao?” Tô Mộ Thu nhìn hắn hỏi.

Tần Tử Vương trong lòng giật mình, mỉm cười,“Làm sao vậy? Vì sao hỏi như vậy?”

“Tổng cảm giác học trưởng hôm nay không được tự nhiên, nụ cười quá cứng, hơn nữa tay của anh một mực run rẩy, anh đang bất an cái gì?”

“Không có…. Không có bất an, cô nhìn sai rồi, tôi bình thường đều như vậy .”

“vậy sao?” Nàng không tin tưởng.

“Đúng vậy.” Hắn gật đầu, lại bị ánh mắt tinh khiết của nàng khiến tim đập lại càng lúc càng nhanh, vì vậy cầm ly nước lêm, cố tự trấn định uống nước.

Tô Mộ Thu nhún nhún vai, nếu như hắn không chịu nói, cũng không có cách nào khác. Hiện tại nàng muốn nhanh chấm dứt bữa ăn này, sớm một chút rời đi, nàng thật sự không thích cùng nam sinh ở chung. Hai người không có lời nào để nói, tình cảnh này thật xấu hổ .

Chính là, đầu thật choáng váng……… Cảnh vật trước mắt bắt đầu lay động…….. Ý thức cũng bắt đầu mơ hồ……

Tô Mộ Thu dùng sức lắc đầu, hai tay ôm đầu muốn ổn định.

Đây là có chuyện gì?

Nàng cảm thấy không đúng, trong nội tâm lạnh cả người, ổn định tâm thần híp mắt nhìn về phía Tần Tử Vương,“Anh………..”

Vừa mở miệng nói ra một chữ, cuối cùng nàng chịu không được hôn mê đi.

“Thực xin lỗi……”

Tần Tử Vương nhìn Tô Mộ Thu nằm trên bàn, thấp lẩm bẩm, khuôn mặt tuấn tú biểu lộ ngây ngốc, hai mắt vô thần.

Sau một lúc lâu, hắn phục hồi tinh thần lại, đem Tô Mộ Thu kéo vào trong ngực, làm cho nàng dựa vào mình, thân mật bế nàng lên, trực tiếp đi về phía cửa ra vào.

Tại cửa ra vào một người phục vụ đứng không có phát hiện bất luận cái gì khác thường, như thường ngày bình thường, trán ra ngọt ngào tiếu dung, xoay người gật đầu, nói “Hẹn gặp lại quý khách.”

Tần Tử Vương ra khỏi nhà hàng liền thở dài một hơi.

Bên ngoài, một cỗ xe tải dừng lại, cửa xe tải mở ra, một người đàn ông hướng hắn vẫy tay.

Tần Tử Vương cắn răng, bước chân trầm trọng hướng chiếc xe kia đi qua.

Xe hơi chậm rãi chạy nhanh, so với những chiếc xe khác hối hả chạy trên đường lớn đều rất bình thường.

Ước chừng chạy nửa giờ, xe hơi dừng trước một tòa nhà,‘Khải Phong khách sạn’ bốn chữ mạ vàng thật to, dưới ánh mặt trời rạng rỡ huy hoàng.

Tần Tử Vương bị ánh sáng chiếu vào làm chói mắt, dùng bàn tay che mắt lại mới nhìn rõ tên khách sạn.

“Động tác nhanh lên!” Người đàn ông phía trước thúc giục, tay muốn đụng vào Tô Mộ Thu đang nằm ngang trên mặt ghế nhưng liền bị Tần Tử Vương ngăn cản, hắn mặt lạnh, khẽ quát một tiếng,“Đừng đụng vào cô ấy.”

Người đàn ông kia bị dọa đến khẽ giật mình, thấp thối một tiếng, nhếch miệng.

Tần Tử Vương không để ý đến hắn, ôm lấy Tô Mộ Thu, trực tiếp vào khách sạn.

Người đàn ông đi phía trước Tần Tử Vương, phía sau còn có những người đàn ông khác đi theo sau.

Dẫn hắn vào thang máy, một đường đi vào căn phòng được đặt trước, từ trong túi lấy ra một tấm thẻ dán tại tay cầm cửa, một tiếng “bíp” vang lên sau đó đèn xanh sáng lên, hắn mở cửa ra.

“Vào đi thôi! Hảo hảo hưởng thụ.”

Người đàn ông đẩy Tần Tử Vương, cười đến vẻ mặt hèn mọn bỉ ổi.

Tần Tử Vương lạnh lùng lườm hắn một cái, vào phòng sử dụng chân đạp cửa để cửa đóng cửa lại.

Hắn đem Tô Mộ Thu hôn mê nhẹ nhàng đặt ở trên giường, mình ngồi ở trên mép giường, lẳng lặng nhìn nàng.

Nàng bây giờ chăm chú nhắm mắt lại, như vậy thuần khiết, an tĩnh như vậy, không có phòng bị.

Hắn thật sâu hít và một hơi, đem nàng đặt ngồi xuống, một tay ổn định nàng, một tay đem áo nàng cởi.

Trắng thuần da thịt chạm vào có vẻ lạnh buốt, áo bị cởi ra, còn sót lại một cái áo ngực bao phủ nơi đầy đặn.

Chỉ cần lại cởi ra, rất nhanh, người hắn thầm thích từ lâu sẽ là người của hắn………

Ánh mắt của hắn lóe lóe.

Đem nàng để nằm ngang, hắn xoay người lên giường, hai tay chống hai bên vai nàng, cả thân thể cao tò đè lên thân thể nàng.

Hắn cúi thấp đầu, ánh mắt phức tạp nhìn gương mặt Tô Mộ Thu.

Chỉ cần hắn hạ quyết tâm………. Chỉ cần hắn………

Văn phòng to như vậy chỉ có mười phần ánh sáng chiếu vào, trang trí đơn giản nhưng là từng món đồ đều tỉ mĩ hiện ra khí thế tôn quý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận