Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông đưa mắt nhìn bức tranh, tranh vẽ một quả anh đào tinh xảo, dưới ngòi bút của Lâm Tư Uyển, trông nó sinh động như thật, tươi ngon mọng nước, làm con người ta hận không thể nuốt trọn vào bụng.

Anh cười khẽ, nói lời tới từ tận tâm can: “Cảm ơn cậu nhé, Tư Uyển.”

“Đừng khách sáo.” Lâm Tư Uyển vội đáp, trái lại lẩm bẩm với người đứng bên cạnh, “Giờ anh vừa lòng chưa?”

Tần Mặc nhìn cô yêu chiều, xoa đầu cô không đáp.

“Mình để tranh ở đâu đây?” Lâm Tư Uyển hỏi, “Để trên bàn nhé?”

Dứt lời, không đợi Tống Đĩnh Ngôn đáp, cô đã bước về phía anh.

Không khí vốn đã như thiêu đốt bỗng chốc nóng đến đỉnh điểm, giữa phút nước sôi lửa bỏng, hai người trước bàn làm việc đồng thời đờ người, thở cũng chẳng dám, hiện tại trong đầu Tống Đĩnh Ngôn chỉ còn nghĩ được việc làm thế nào để chắn cho người con gái không bị xem sạch bách.

Trong lúc nguy khốn, cậu Tần lẳng lặng xem trò vui cuối cùng cũng vươn tay giúp đỡ, giữ chặt cô gái đang hồn nhiên không biết gì.

Lâm Tư Uyển kinh ngạc, “Sao đấy?”

“Để đây là được rồi.” Tần Mặc hẩy cằm về phía bàn làm việc bên cạnh, nói đầy thâm ý: “Em cần gì… phải đi xa thế?”

Lâm Tư Uyển thấy anh rõ khó hiểu, tưởng anh lại sắp ghen lồng lộn lên, tức tối toan hất tay anh ra, song anh lại ôm chầm cô vào lòng trước, xoay người bước ra ngoài.

Cô bất mãn hô, “Em còn chưa nói hết mà!”

“Hết rồi.”

Còn nói thêm nữa, chỉ sợ người nào đó sẽ nổ tung.

Lúc mở cửa ra, Tần Mặc ngoái đầu, “Quên chưa chúc mừng cậu, tân hôn vui vẻ nhé.”

Trái tim nặng trĩu bình yên hạ cánh, Tống Đĩnh Ngôn thở phào, chân thành đáp: “Cảm ơn đàn anh.”

“Cậu tiếp tục đi.” Cậu Tần nhìn anh đầy sâu xa, “Chúng tôi không quấy rầy nữa.”

Lâm Tư Uyển bị ép phải ra cửa cực kỳ bất mãn, cúi đầu thấy bức họa mình mang đến hãy còn trong tay, nháy mắt nổi giận, hất tay Tần Mặc ra đi trước một mình.

Tần Mặc lắc đầu cười, sải bước theo sau, quàng vai ôm cô vào lòng, cúi đầu thầm thì bên tai cô.

Cô gái đứng ngây đơ tại chỗ, kinh hãi không thôi, giọng run rẩy, “Ý… Ý anh là…”

Cậu Tần nhíu mày, “Em nói xem?”

Lâm Tư Uyển gắng hồi tưởng lại cảnh tượng mới vừa rồi, và cả vẻ mặt quái lạ của Tống Đĩnh Ngôn, cô bối rối nhắm mắt, trời ạ, mới vừa rồi cô đã làm gì? Suýt nữa phá hỏng “chuyện tốt” của Tống Đĩnh Ngôn ư?

“Sao anh không nói sớm?”

Cậu Tần lộ vẻ vô tội và buồn cười: “Anh biểu đạt chưa đủ rõ sao?”

Lâm Tư Uyển tỏ vẻ không chấp nhận phản bác, quyết tâm muốn đẩy hết trách nhiệm cho anh.

Cậu Tần tỏ vẻ mừng vui khi lỗi được đổ cho mình, có điều…

“Về nhà nhé?” Anh cúi đầu hôn lên mặt cô, giọng trầm thấp nhuốm vị tình dục, “Anh cũng muốn thử làm trong phòng làm việc.”

Cửa vừa đóng, Tống Đĩnh Ngôn giật giật khóe miệng. Anh biết ngay mà, sao một người nhạy bén như Tần Mặc có thể không phát hiện ra động tĩnh bé nhỏ trong phòng chứ.

Người con gái dưới thân dại ra, hãy còn chưa bứt được ra khỏi bầu không khí căng thẳng, anh tự chỉnh lại quần áo cho mình trước, rồi bế cô dậy, ôm vào lòng dỗ ngọt: “Anh Đào… Anh Đào…”

Người con gái dường như sợ hãi, buông mi, anh gọi vài lần mới hoàn hồn, gục đầu vào vai anh, lúng búng mở miệng: “Làm em sợ gần chết…” Rồi lại đánh anh một cái, “Tại anh cả đấy.”

Bàn tay nhỏ mềm của cô được anh bọc vào lòng, xoa nhẹ, anh cười khẽ hỏi: “Sợ mà còn dám chơi xấu vậy hả?”

Nhắc đến chuyện này, cô sực nhớ ra điều gì đó, buồn bực định đẩy anh ra, nhưng anh lại giữ eo cô thêm chặt.

“—— Anh thả em ra.” Giọng cô đầy bức xúc.

Người đàn ông cười dịu dàng, hiền hòa véo má cô, “Làm sao thế?”

Cô nghiêng đầu, bướng bỉnh không để ý tới anh.

Anh cũng chẳng vội, tay từ từ lần xuống bờ mông mềm của cô, bóp mạnh cách lớp quần áo, cô không chịu nổi, ném cho anh một cái nhìn tóe lửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận