Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Quả nhiền người lên chức cha có khác, Giang Ngộ ngược lại nói như đúng rồi, Lục Chi thì cảm thấy người làm mẹ như cô còn chưa được tự nhiên bằng anh.
Giang Ngộ rời đi, mẹ của Giang Ngộ rót súp gà cho Lục Chi uống, hỏi cô: “Giang Ngộ vừa rồi nói uống sữa bò, con uống sữa bò chưa?”
Lục Chi nghe vậy liền đỏ mặt lắc đầu, cai thứ anh uống làm gì là sữa bò chứ.
Thứ anh uống đâu phải sữa bò bình thường đâu.
Mẹ của Giang Ngộ: “Con không thích hay là chồng con không đưa cho con uống?”
Lục Chi bị chọc cười, nhanh chóng lắc đầu, “Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm, là vì con không thích uống thứ … nhãn hiệu sữa bò mà anh ấy uống, không phải là anh ấy không cho con.”
Mẹ của Giang Ngộ vốn tính dạy dỗ Giang Ngộ một bài học, nhưng nghe đến đây bà ấy lại cảm thấy yên lòng, “Con có tiết sữa chưa? Có nhiều sữa không? Các con tính cho bú sữa mẹ?”
Lục Chi gật đầu, “Có khá nhiều, em bé uống no rồi, sữa rất đủ, con định nuôi con bằng sữa mẹ sau khoảng một năm thì cho con dứt sữa.”
Thế hệ lớn hơn đều được mẹ nuôi bằng sữa mẹ, bọn họ đều cảm thấy cho bú sữa mẹ rất tốt, vì vậy mẹ của Giang Ngộ cũng rất vui khi nghe nói Lục Chi muốn nuôi con bằng sữa mẹ.
Bây giờ để cho cô uống súp, còn bà ấy đi nựng cháu gái, cháu gái nhà mình càng nhìn càng đáng yêu.
Lông mày và mắt giống Lục Chi, nhưng đường nét khuôn mặt tổng thể lại giống Giang Ngộ, khi ghép lại như thế này thì đúng là đường nét mỹ nhân, lông mày và đôi mắt của Lục Chi đặc biệt ưa nhìn.
Lục Chi sau khi ăn uống no đủ mới có thể đứng dậy, ngày hôm qua vừa mới sinh thường xong, nên không tiện đứng dậy, bây giờ đã qua rồi mới có thể đứng dậy được.
Nhưng cơ thể Lục Chi chắc chắn không bằng người trẻ hơn, trước đó khi nằm viện cô có thấy một cô gái 20 tuổi mới sinh nở xong, người ta cũng sinh thường như cô, hôm đó sinh xong thì ngay ngày đó có thể rời khỏi giường.
Khi nhìn thấy điều đó, cô đã rất kinh ngạc và nói với Giang Ngộ rằng điều đó thật thần kỳ, và y tá cũng nói rằng đó là bình thường vì người trẻ sẽ nhanh chóng hồi phục hơn, nên nếu muốn có con tốt nhất là sinh khi còn trẻ, nhưng mà cũng tùy người.
Lục Chi cảm thấy chính mình đã sắp ngoài 30, chỉ sợ sẽ không dễ sinh. Ngày sinh hôm đó diễn ra tốt đẹp, nhưng nó vẫn tổn thương.
Bây giờ không so được với các cô gái trẻ, tuy có thể đứng dậy nhưng cơ thể còn rất yếu, đi đứng phải chậm lại.
Đứa bé đột nhiên mở mắt ra nhìn Lục Chi.
Khi Lục Chi nhìn thấy đứa bé đang mở to mắt nhìn mình, cô cảm thấy tim mình như muốn tan chảy.
Cứ mãi nắm tay đứa b, cô cảm thấy đứa bé thật đáng yêu.
Nhìn thấy bộ dạng mở to mắt của đứa bé, cô không khỏi cầm điện thoại lên chụp ảnh gửi cho Giang Ngộ xem.
Không biết liệu anh có đang đi làm hay không, nhưng chỉ cần anh được cầm điện thoại, anh sẽ trả lời tin nhắn của cô.
Giang Ngộ đã trả lời cô ngay sau đó: [Gửi thêm vài tấm cho anh. 】
Bằng không sao có thể nói chính là con mình chứ, thật là xinh xắn, hôm nay Giang Ngộ đi làm mà cứ nghĩ đến con của mình.
Sau khi Lục Chi chụp ảnh xong, có người gõ cửa.
Lục Chi ngước lên nhìn và thấy đó là cha chồng và ông, bà nội.
Cô kêu một tiếng: “Chào cha.”
Cha chồng cô và ông, bà nội của Giang Ngộ đã đến thăm đứa bé vào ngày hôm qua, hôm nay họ không kìm được mà đến thăm nữa, ở nhà chờ không chịu nổi chỉ muốn được đến nhìn bé.
Còn mua rất nhiều thứ, đến xem em bé mà thích thú lắm cơ.

Giang Ngộ đã phải đến một vùng quê gần đó để giao vật tư vào chiều nay.
Thời gian gần đây anh có hoạt động xóa đói giảm nghèo, thời còn trẻ anh đã về quê giúp đỡ người nghèo một thời gian, sau khi hoàn thành công tác xóa đói giảm nghèo anh được điều về, do có kinh nghiệm nên trong thành phố giao nhiệm vụ này cho anh.
Cứ cách một khoảng thời gian, anh phải về dưới quê phụ trách phương diện này, một ít vật tư được quyên góp cũng phải chuyển tới.
Lần trước Giang Ngộ nghe nói trong thôn có vài bà mẹ sắp sinh, nhưng nổi tã bỉm cho bé.
Anh mang một ít sữa bột và tã bỉm lần trước mà họ hàng mang sang nhà trước đó, nếu để đó con họ cũng dùng không hết.
Hơn nữa họ hàng nhà anh sẽ tặng bé, chưa kể cha mẹ anh, chỉ có đứa cháu gái bé bỏng như nhìn mà còn xem trọng hơn anh.
Không thiếu mấy thứ này, sợ để ở nhà nhiều như vậy hết hạn, vẫn nên phát cho người có nhu cầu thì hơn.
Lục Chi lại gửi cho Giang Ngộ rất nhiều ảnh, Giang Ngộ cứ nhìn chằm chằm vào đó, lúc chiều đi giao đồ, anh cong nhìn chằm chằm con người ta và hỏi là bé trai hay bé gái.
Đứa bé mới chào đời cũng nhỏ như con gái của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận