Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết gọi người nữa à?

Gọi người.

Kí ức liên quan đến những chữ này đều xông ra trước mắt. Cô nhìn người đàn ông quen thuộc này, bỗng nhiên cảm xúc dâng trào. Anh xuất hiện trước mặt cô lúc này, ở bên cạnh cô lúc cô bị bệnh, cần người bầu bạn nhất.

Anh nhìn cô như vậy, cô lại hơi ngại ngùng.

Rất ít khi cô tỏ ra chật vật như vậy trước mặt anh, hình như đây là lần thứ hai.

Cô đỏ mặt lên, dưới ánh nhìn soi mói của anh, cô lúng túng gọi một tiếng: “Thị trưởng.’

Giọng Tạ U U khản đặc. Đã lâu rồi không uống nước, tiếng nói phát ra khàn khàn: “Sao đột nhiên anh lại tới thành phố C?”

Rõ ràng cô đã nói với Vương Tuyền, đừng quấy rầy Thẩm Phi Bạch mà, viêm ruột thừa chỉ là tiểu phẫu thôi.

“Tôi không đến, sao biết em quay phim ở thành phố C, bị bệnh ra thế này?” Thẩm Phi Bạch cầm cái gối đệm sau lưng cô, để cô ngồi dậy.

Anh đứng lên, cầm cái ly đến máy lọc nước trước mặt, rót cho cô một ly nước ấm.

Tạ U U nhìn bóng lưng cao ngất của người đàn ông, trong lòng có chút ấm áp và thực tế.

Thẩm Phi Bạch quay lại, cô nhận lấy ly nước, uống mấy hớp, cổ họng mới đỡ khô.

Anh nhận lại cái ly, đặt xuống mặt bàn. Bàn tay to ấm áp đặt trên vai cô, rồi từ từ trượt xuống sống lưng, vuốt lưng cho cô.

Tạ U U cảm nhận được sự trân trọng và yêu thương của anh dành cho mình.

Khung xương của cô nhỏ, người cũng gầy. Anh nghi ngờ, chỉ cần mình dùng thêm chút sức, cô sẽ bị bóp vỡ hoàn toàn.

Giọng người đàn ông trầm ấm ôn hòa, giống như đang dán trên trán cô, nhưng lại không trực tiếp chạm vào được.

Anh nói: “Không phải lần trước em nói trong điện thoại là nhớ tôi à?”

Tạ U U cảm thấy môi anh dán ngay trên trán cô, cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, phả trên tóc cô. Tim cô đập thật nhanh, thình thịch, thình thịch. Sự ngượng ngùng lan tràn trên gương mặt cô, trái tim cô lại đập nhanh khó hiểu, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.

Tạ U U không trả lời thẳng, chỉ tựa đầu vào ngực anh, đôi tay thon dài ôm chặt eo người đàn ông, rồi bàn tay sờ lên vai anh, ôm cổ anh.

Trái tim yếu đuối vì bệnh tật trước kia đã tìm về, lệ thuộc và anh.

Sự không cam lòng và gút mắc trong lòng cô từ những năm ấy, vào hôm qua khi cô mơ thấy Thẩm Phi Bạch đè mình xuống cô, cô mới hoảng hốt phát hiện ra, hóa ra chúng đang dần dần tiêu tán. Nếu không khi gặp lại Dịch Trạm, trong lòng cô đã không bình tĩnh như thế, trong đầu còn nghĩ đến Thẩm Phi Bạch trước tiên.

Dịch Trạm đã biến mất khỏi trái tim cô.

Cô nhỏ giọng nói: “Ừ, em nhớ anh.”

Thẩm Phi Bạch nhìn cô gái trong lòng, hay tay ôm cô chặt hơn, để cô cảm nhận được hơi ấm từ mình.

Yết hầu anh khẽ lăn, anh nói nhỏ: “Thật dính người.’

Thật là dính người.

Tạ U U không lên tiếng, ôm anh chặt hơn, như là chứng minh lời anh nói.

Ở nơi cô không thấy được, khóe miệng anh khẽ cong lên, một cái hôn âm ái ấn xuống đầu cô.

Cô không biết, trên bàn làm việc của Thẩm Phi Bạch, trưa nay đã có mấy tấm ảnh. Đó là ảnh chụp cô và Dịch Trạm, vì góc độ có vấn đề nên thoạt nhìn rất thân mật, rất dễ khiến người khác hiểu lầm.

Mặc dù là thủ đoạn cấp thấp, nhưng dưới tình huống như vậy vẫn rất có tác dụng.

Thẩm Viêm vắt chéo hai chân ngồi trên salon, lạnh lùng nói với anh: “Nhìn qua thì khôn khéo, không ngờ mới tới thành phố C đã mập mờ với đàn ông rồi. Phi Bạch, anh thấy sừng của em dài lắm rồi đó.”

Thẩm Phi Bạch chỉ bình thản nhìn mấy bức ảnh, nhíu chặt mày, gương mặt lạnh lùng.

Thẩm Viêm cho rằng anh không tin, cảm thấy anh ấy cố ý nói xấu tình nhân của anh ở sau lưng, nên nói thẳng ra hết.

“Người đàn ông này mới hơn hai mươi tuổi, còn rất trẻ, nhưng lại như ông cụ non. Anh ấy mới từ nước ngoài về chưa bao lâu đã gây sóng gió, khiến cho cô chủ nhà họ Hà muốn sống muốn chết, chia tay rồi còn nhớ mãi không quên. Bây giờ anh ấy còn mượn nhà gái thăng quan tiến chức nhanh chóng, bây giờ đã đáng giá mấy trăm triệu rồi. Ồ, hai người này thật không đơn giản, chỉ có thể nói, đều là người lăn lộn trong giới giải trí, tâm cơ không hề cạn. Anh đã nhắc em lâu rồi mà, đừng có mê muội vì phụ nữ, cuối cùng cũng giống cô chủ nhà họ Hà, bị hại thảm, khóc cũng khóc không được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận