Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Liệt lắc đầu, nuốt từng miếng xuống, “Không có, ăn rất ngon.”

Anh cúi đầu ăn mì, nhưng khóe mắt vẫn không ngừng nhìn về phía Giang Ninh

Giang Ninh đang bóc một quả trứng luộc cho Chu Điềm, vẫn như thường lệ ở trong bát nhỏ đập nát cho cô bé con ăn.

Tất cả mọi thứ đều bình thường. Nhưng Chu Liệt đã chú ý mọi thứ.

Cho đến khi đưa bọn trẻ ra ngoài đi học, Giang Ninh không ăn một miếng nào.

Lần này.

Hơn nữa…

Tất cả mọi thứ đều bình thường. Nhưng Chu Liệt đã chú ý mọi thứ.

Trong bát mì trường thọ đó, cô nấu rất mặn

Cảm giác bình tĩnh và kỳ lạ như vậy kéo dài cho đến tối.

Hơn nữa đã nói nhiều lần.

Giang Ninh liếc nhìn cô bé một cái, không nhịn được cười ra tiếng.

Người đàn ông đẹp trai bình tĩnh cùng với chiếc mũ giấy đơn sơ, vừa hài hòa vừa thú vị.

Giang Ninh đặt một chiếc bánh kem trái cây ở cửa hàng bánh ngọt, làm nó thành một hình con vật dễ thương để phù hợp với trẻ em.

Chu Liệt còn chưa đưa tay, đôi mắt anh đã nhìn thấy bốn chữ “Thỏa thuận ly hôn” chói mắt.

Cảm giác bình tĩnh và kỳ lạ như vậy kéo dài cho đến tối.

Chu Điềm là người hạnh phúc nhất.

Lúc cô bước vào, Chu Liệt đang đứng trước bàn trang điểm.

Đôi mắt đen của người đàn ông khẽ rũ xuống, nhìn bàn trang điểm trở nên trống rỗng, dự cảm xấu trong lòng không ngừng tăng lên.

Cô bé vội vàng cắm rồi thắp nến, còn lấy chiếc mũ vương miện nhỏ mà tiệm bánh ngọt tặng tự tay đội lên đầu Chu Liệt, sau đó che miệng, cười haha.

Cô lên tiếng: “A Liệt, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Người đàn ông đẹp trai bình tĩnh cùng với chiếc mũ giấy đơn sơ, vừa hài hòa vừa thú vị.

Tim anh đập loạn xạ rất mạnh.

Lúc Giang Ninh từ phòng trẻ con đi ra, Chu Liệt đã về phòng ngủ.

Giang Ninh nhìn thoáng qua, cũng mỉm cười theo.

Giang Hành cũng nói: “Nhanh lên đi bố, bố nhanh một chút.”

Chu Điềm là người hạnh phúc nhất.

Lần này quyền được thổi ngọn nến ước nguyện cuối cùng trở về trên người Chu Liệt.

Ánh mắt của cô dừng trên mặt Chu Liệt một lúc lâu

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại nở nụ cười dịu dàng, trong đôi mắt hiện lên vui vẻ. Cô thậm chí còn không còn ngơ ngác như trước.

Trong phòng tắt đèn.

Giang Ninh nhìn bóng dáng Chu Liệt

Ánh nến vàng ấm áp tỏa sáng trên khuôn mặt của mọi người. Bọn họ vây quanh Chu Liệt, vui vẻ hát bài chúc mừng sinh nhật.

Một nửa số bánh còn lại được đặt vào trong tủ lạnh

Từ sáng sớm Chu Liệt vẫn quan sát Giang Ninh, cảm giác lo sợ bất an trong lòng anh vẫn chưa từng biến mất.

Giang Ninh mất rất nhiều công sức mới dỗ Giang Hành và Chu Điềm lên giường, nhẹ nhàng đọc truyện cổ tích.

Nhưng Giang Ninh biểu hiện rất bình thường.

Cô bé không nhịn được mà nói: “Nếu như bố con tổ chức sinh nhật mỗi ngày thì ngày nào con có bánh để ăn rồi.”

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại nở nụ cười dịu dàng, trong đôi mắt hiện lên vui vẻ. Cô thậm chí còn không còn ngơ ngác như trước.

Chu Liệt nghe thấy tiếng bước chân của Giang Ninh, vội vàng nói: “A Ninh, anh vẫn chưa đi tắm, anh đi tắm trước đây.”

Đây rõ ràng là một chuyện tốt.

Cô vẫn khẽ nhếch khóe miệng như cũ, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Trong phòng tắt đèn.

Nhưng Chu Liệt có một dự cảm, như chuyện có chuyện quan trọng gì đó đang vỡ ra trở nên sắp đổ bể

Sau khi đèn bật sáng.

Nói xong người muốn đi vào phòng tắm, nhưng ngay cả quần áo để thay cũng không lấy, vội vội vàng vàng muốn đi

“Chúc bố sinh nhật vui vẻ ~ chúc bố sinh nhật vui vẻ ~”

Cô muốn trả tự do cho Chu Liệt.

Giang Ninh đặt một chiếc bánh kem trái cây ở cửa hàng bánh ngọt, làm nó thành một hình con vật dễ thương để phù hợp với trẻ em.

Hát xong bài chúc mừng sinh nhật, Chu Điềm háo hức muốn thổi nến.

Anh hung hăng cắn chặt răng.

Nhưng không sao cả.

Nhưng cô bé đã kìm nén được.

Bởi vì mẹ đã dặn, hôm nay người sinh nhật là bố, phải để cho bố thổi nến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận