Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ với lấy khăn tay của Mộc Trạch Tê rồi tuỳ tiện lau cho cô. Sau đó anh đẩy cửa đi ra ngoài, múc một chậu nước ấm trở vào.
Nghiêm Kỷ ôm lấy Mộc Trạch Tê bằng tư thế giống như ôm trẻ con xi tiểu mà rửa sạch, lấy tinh dịch ra ngoài cho cô. May mà Nghiêm Kỷ chưa bắn nhiều, rút ra kịp thời, cũng không sâu, không bắn vào tử cung.
Tư thế này thật sự quá xấu hổ rồi, Mộc Trạch Tê thẹn đến mặt mũi cũng mất hết.
“Gần đây là thời kỳ rụng trứng của cậu, không muốn mang thai thì đừng lộn xộn, để tôi rửa sạch sẽ.” Nghiêm Kỷ đánh nhẹ một cái vào cái mông đang vặn vẹo vì thẹn thùng của Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê bỗng khựng lại, lúc này mới hoảng sợ nhớ đến, đúng là cô đang đến thời kỳ rụng trứng. Thảo nào dục vọng của cô lại mạnh mẽ như vậy……
Khuôn mặt Mộc Trạch Tê càng đỏ bừng lên, không ngừng tự an ủi thuyết phục bản thân đó chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường mà thôi.
Nghiêm Kỷ rửa sạch xong rồi mới thả Mộc Trạch Tê lại giường. Anh liếc nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô, cười thầm một tiếng, không nhịn được liền đè cô xuống hôn.
Mộc Trạch Tê bị hôn đến nghẹt thở, khó khăn lắm mới đẩy được mặt Nghiêm Kỷ ra, vội hỏi: “Tại sao cậu lại biết gần đây là thời kỳ rụng trứng của tớ?”
Không đợi Nghiêm Kỷ trả lời, Mộc Trạch Tê đã đỏ mặt nhớ lại nói: “Không phải là lần trước tôi chảy máu, cậu ở phòng y tế nghe thấy đó chứ?”
Nghiêm Kỷ cắn môi cô, lại nắn bóp đầu vú của cô: “Chuyện lần trước đúng là tôi đã nghe thấy hết, nhưng tôi vẫn luôn biết kỳ sinh lý của cậu. Chỉ là của cậu không quá chuẩn xác, tớ lại tính không ra, cũng coi như là không biết.”
Mộc Trạch Tê nghiêng đầu trốn tránh, lại không trốn được mà bị Nghiêm Kỷ hôn đến thở gấp, gặm đến môi hồng sưng đỏ.
Bầu không khí mờ ám nóng bỏng, đầu vú bị nhéo không nặng không nhẹ, dẫn đến trong huyệt nhỏ bị kích thích từng đợt co rút. Không bao lâu sau, Mộc Trạch Tê nhận ra mình lại chảy nước.
Cô sợ bị Nghiêm Kỷ phát hiện, cho nên nhanh chóng đẩy anh ra: “Nghiêm Kỷ, ngủ đi.”
Ánh mắt của Nghiêm Kỷ tối sầm lại, khóe môi cong lên nở nụ cười xấu xa: “Tê Tê, cậu thích anh Đại Bằng kia của cậu hả?”
Mộc Trạch Tê sửng sốt, không hề nghi ngờ mà trả lời: “Thích chứ.”
Trái tim của Nghiêm Kỷ chùng xuống, vừa mới nhíu mày lại, Mộc Trạch Tê liền biết Nghiêm Kỷ không vui, tiếp tục nói: “Tớ và anh Đại Bằng lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Khi còn bé tớ luôn làm nũng chơi xấu nhưng anh ấy vẫn luôn thương yêu chiều chuộng tớ. Khi đó nếu không phải bề ngoài của tớ quá giống mẹ, thì tớ đã cảm thấy tớ là do dì Vương sinh, tớ với anh Đại Bằng là anh em ruột đấy.”
“Vậy chính là thích như anh em với nhau hả?” Nghiêm Kỷ rất vui vẻ.
Lần này Mộc Trạch Tê im lặng cẩn thận suy nghĩ, trái tim Nghiêm Kỷ lại trầm xuống, cắn răng chờ cô giải thích.
“Đúng vậy, tình cảm của tớ với anh Đại Bằng chỉ là tình cảm anh em. Khi đó tớ còn quá nhỏ, không hiểu thích là gì. Sau đó bố mẹ tớ lại ly hôn, tớ đi theo mẹ dọn khỏi khu nhà đó, vì vậy gặp anh Đại Bằng cũng ít đi. Đến khi tớ mới biết yêu thì anh Đại Bằng đã đi học ở trường quân đội rồi. Sau đó thì tớ lại gặp gỡ Nghiêm Kỷ cậu đó.”
“Cũng không phải tớ cố ý chọc giận cậu, nếu không có mấy chuyện kia thì chuyện thích anh Đại Bằng cũng không phải không có khả năng, bởi vì anh Đại Bằng của chúng tớ vốn là người rất đáng giá.”
“Đáng tiếc không có nếu như. Cho dù là Lý Thuần, Vương Đại Bằng, hay là người nào khác, thì đều sẽ không có kết quả với cậu. Mộc Trạch Tê, cậu chỉ có thể dây dưa với tôi.” Ánh mắt của Nghiêm Kỷ sáng quắc, nhìn Mộc Trạch Tê với vẻ mặt vô cùng kiên quyết.
Mộc Trạch Tê đột nhiên cảm thấy rất kỳ lạ. Nghiêm Kỷ là người rất tự tin, anh có thể nhìn ra chắc chắn một trăm phần trăm từ những chuyện chỉ nắm chắc được bốn mươi phần trăm. Nhưng vẻ khẳng định vào lúc này lại không giống với phần tự tin khẳng định lúc bình thường của anh.
Mộc Trạch Tê lùi người lại giữ một chút khoảng cách với Nghiêm Kỷ, rồi khẽ hừ một tiếng: “Cậu chủ Nghiêm đúng là vẫn tự tin như vậy. Loại chuyện như duyên phận này vốn rất diệu kỳ. Cho dù có lên giường đến trăm ngàn lần cũng không thể chống lại với tiếng sét ái tình.”
Loại lời nói ngấm ngầm hại người này, nếu Nghiêm Kỷ không biết cô đang ám chỉ điều gì thì đúng là đã bị cô lừa rồi.
Nghiêm Kỷ cười, ánh mắt tối lại, nhích lên một bước về phía trước tới gần cô. Giường vốn cũng không lớn, thoáng chốc Mộc Trạch Tê đã lùi đến tận góc tường.
Mộc Trạch Tê đành phải ngẩng đầu đối mặt với Nghiêm Kỷ: “Cậu có ép tớ thì tớ cũng sẽ không sửa lại lời nói đâu.”
“Không thật lòng thì sao có thể bằng lòng lên giường trăm ngàn lần chứ.” Nghiêm Kỷ khẽ cắn cánh môi của cô làm cảnh cáo, rồi sau đó xâm nhập vào trong cái miệng nhỏ, đùa giỡn hôn sâu.
Sự chống đối mới dâng lên của Mộc Trạch Tê lại bị hôn đến triền miên ướt nóng, hôn đến tan ra, tan thành từng tiếng ưm a nức nở.
“Nghiêm Kỷ, tớ thấy cậu có vẻ buồn ngủ rồi, chắc cậu đã mệt muốn chết rồi đúng không, chúng ta ngủ nhé?” Mộc Trạch Tê vỗ nhẹ bả vai Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ đã sờ thấy Mộc Trạch Tê lại ướt từ lâu, nhưng vẫn giấu giếm, còn cố ý nói ngon nói ngọt lừa gạt người. Trái lại cô luôn mang vẻ mặt bình tĩnh giở trò mưu mô này, cũng giống như con rắn hoa mê hoặc người khác vậy.
Nghiêm Kỷ mở hai đùi Mộc Trạch Tê ra, chống ở cửa huyệt nóng bỏng gợi cảm đang rỉ nước kia, không cho phép phân trần mà cắm vào lần nữa.
Cả người Mộc Trạch Tê run lên, ê a ngâm kêu một tiếng. Nghiêm Kỷ dùng nụ hôn bịt kín miệng cô, áp hai chân vào ngực cô, duỗi thẳng lưng lên bắt đầu nhẹ nhàng ra vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận