Chương 1098

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1098

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Liên Thắng không mang theo chút tình cảm gì thu hồi lạ, Lạc Đà còn muốn tranh thủ cơ hội.
“Anh, có thể xảy ra chuyện gì được cơ chứ, chúng ta đến Vô Nhân Khu bao nhiêu lần rồi, chỉ dẫn theo một người mà thôi.”
“Hơn nữa có cô gái trên xe, trên xe cũng có thể náo nhiệt hơn một chút, không đúng à, mấy tên đàn ông chúng ta đi có biết bao nhàm chán.”
“Ôi ôi ôi, chỉ sợ cô gái dưới sườn núi cực kỳ xinh đẹp mới có thể khiến cho Lạc Đà lặp đi lặp lại giúp người ta nói chuyện, đi nào, chúng ta đi xem cô gái kia xinh đến đâu.”
Lão Lục dẫn đầu trêu chọc, mặt Lạc Đà đỏ lên, một chân đá tới.
Anh ta quay đầu còn muốn cầu tình thương lượng với Liên Thắng, Liên Thắng lại chặn trước, ánh mắt Liên Thắng lạnh nhạt, hạ mệnh lệnh.
“Đã nói không được là không được.”
“Nếu như cậu khăng khăng muốn dẫn người lên xe, vậy từ giờ trở đi lập tức thoát ly khỏi đội ngũ, đến khi đó gặp phải chuyện gì ở vùng hoang vu cũng đừng gọi điện thoại cho tôi.” Sau khi nói xong, anh ta đi về phía mấy người đàn ông bên cạnh.
“Đi, lên xe.”
Maya ở phía sau nhìn hết khúc nhạc đệm này, gật đầu hài lòng.
Mặc dù tạm thời anh ta không có hứng thú với mình, nhưng ít nhất đối với người phụ nữ khác càng thêm lãnh đạm, sớm muộn gì cô ta cũng có cơ hội.
Uy tín được thành lập không chỉ ngày một ngày hai, huống chi là ở trước mặt người đàn ông nghiêm cẩn này.
Từ trước đến nay Liên Thắng nói một không nói hai.
Lạc Đà biết không phải đùa, chủ nghĩa anh hùng lúc vừa rồi đồng ý với Lâm Chi Nam đã hóa thành hư không.
Anh ta quay đầu lại đi về, đầu cúi rất thấp, sau khi Lâm Chi Nam biết được, trái lại không thất vọng lắm, vừa rồi nhìn anh ta ủ rũ cúi đầu đi xuống, cô đã đoán được.
Người ta đồng ý thì cô đi cùng, nếu không thì đợi xe đến kéo, thói quen thích ứng trong mọi hoàn cảnh, cô đã sớm dưỡng thành.
Cô an ủi mấy câu, chỉ nói không sao, anh ta có thể dừng lại giúp đỡ một tay đã là hiếm thấy.
Lạc Đà càng thêm áy náy.
Lâm Chi Nam mỉm cười vẫy tay với người ta, chờ đến khi anh ta chạy lên sườn núi, bác tài Trương đột nhiên từ trước mui xe cầm một chiếc mũ lên.
“Thằng nhóc kia để quên mũ, vẫn còn lỗ mãng.”
Cô muốn gọi Lạc Đà lại, nhưng người đã vào trong xe, không còn kịp.
“Bác tài Trương, để tôi đưa cho cậu ta.”
Lâm Chi Nam nhận lấy mũ, chạy lên gò núi.
Khi đó Liên Thắng đã kéo cửa xe lên, cửa kính màu xanh đậm dần dần dâng lên che đi gương mặt anh ta.
Lão lục ngồi lên ghế phụ, âm nhạc trong xe vang lên, là bài thời gian Hứa Nguy hát, vang lên trong xe.
Liên Thắng đột nhiên nghe được một tiếng…
“Lạc Đà, cậu để quên mũ này ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận