Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Học Nấu Ăn Và Đêm Siêu Thị

Mặc dù nói là ăn xong sẽ ra ngoài ngay, nhưng Gia Ngộ lại thay đổi ý định, kéo Mục Phách vào phòng tắm đòi tắm chung. Cọ tới cọ lui, lúc xong xuôi đã là chín giờ tối.

Siêu thị mười giờ rưỡi mới đóng cửa, thời gian vẫn còn kịp, chỉ là đồ ăn lúc này không còn tươi ngon nữa. Mục Phách lựa chọn mất nửa tiếng đồng hồ mới chọn được mấy túi rau củ quả trông còn tàm tạm.

Gia Ngộ hỏi anh: “Từng này đủ chưa?”

Mục Phách ừ một tiếng: “Đủ dùng tạm cho ngày mai.” Còn thịt thì lúc tan làm trên đường về anh có thể mua sau.

Gia Ngộ nhìn quầng thâm dưới mắt anh, do dự cắn móng tay: “Anh đi làm mệt lắm đúng không?”

“Vừa mới nhận chức nên công việc hơi nhiều một chút.” Mục Phách không nghĩ nhiều, “Nhưng anh vẫn xoay sở được, em yên tâm.”

Quả nhiên là vậy. Gia Ngộ thở dài, tự trách: “Anh đi làm cả ngày mệt như vậy, về nhà còn phải mua đồ ăn, nấu cơm, tắm rửa xong cũng không được nghỉ ngơi tử tế, làm tình lại tốn sức như vậy… Ai, em đúng là không hiểu chuyện gì cả.”

“Gia Ngộ!” Mặt Mục Phách đỏ bừng: “…Em nói nhỏ chút đi.”

“Anh sợ cái gì chứ?” Nói thì nói vậy nhưng giọng cô cũng nhỏ đi. Cô nhìn quanh, “Xung quanh có ai đâu.”

Câu nói ban nãy của cô, Mục Phách không biết trả lời thế nào, chỉ chọn ý cuối cùng để đáp: “Em không có không hiểu chuyện, những việc đó đều là anh tự nguyện làm.” Giặt quần áo, mua đồ ăn, nấu cơm, bao gồm cả… làm tình, đều là anh tình nguyện làm.

Gia Ngộ đương nhiên nghĩ là anh đang an ủi mình. Cô lấy một túi sốt cà chua trong xe đẩy ra ước lượng, khóe miệng cong lên, đôi mắt lấp lánh: “Mục Phách, hay là anh dạy em nấu ăn đi.”

Nụ cười của cô quá đẹp, khiến Mục Phách không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Anh quay đi chỗ khác nói: “Mấy việc đó anh không làm thì cũng có dì giúp việc làm mà.” Dì giúp việc chỉ là mấy ngày nay có việc bận thôi, chờ xử lý xong việc nhà, bà ấy sớm muộn gì cũng sẽ quay lại.

Ý chí tranh đua của Gia Ngộ bùng lên, cô híp mắt: “Anh chê tay nghề của em kém hơn dì giúp việc chứ gì.”

Mục Phách vội xua tay phủ nhận: “Đâu có.”

Vậy thì còn được. Sắc mặt Gia Ngộ thay đổi còn nhanh hơn thời tiết tháng chín, cô cười tủm tỉm: “Vậy quyết định thế nhé, anh dạy em nấu ăn. Chờ em học xong sẽ nấu cho anh ăn.”

Mục Phách ngứa tay, không nhịn được xoa đầu cô: “Được.”

Chỉ là Gia Ngộ không hề cảm nhận được tâm trạng phức tạp phía sau của anh, cô vui vẻ chọn thêm bốn hộp bao cao su ở kệ bên cạnh: “Mua dự phòng.”

Giá mà anh cũng có thể vô tư như cô thì tốt biết mấy.

Về đến nhà, nghĩ đến sức lực của Mục Phách có hạn, Gia Ngộ hiếm khi đi ngủ một cách ngoan ngoãn, không dám cựa quậy lung tung. Nhưng như vậy, Mục Phách lại có chút không quen. Nếu là trước đây, cơ thể mềm mại thơm tho kia luôn dán sát vào người anh, thường khiến anh mất hết lý trí, cảm giác khí huyết dồn hết xuống hạ thân…

A, tối nay gió thổi hơi lạnh.

Lại một lần nữa cảm nhận được động tĩnh của người bên cạnh, Gia Ngộ quay đầu nhìn về phía Mục Phách. Ngày thường anh ngủ rất yên tĩnh, không hay trở mình, cũng không có tật xấu ngáy ngủ hay nghiến răng. Anh hôm nay quá khác thường.

“Anh không ngủ được à?”

Trong bóng tối, bờ vai Mục Phách cứng đờ: “Anh làm em tỉnh à?” Anh nhớ là mình không có cử động gì quá mạnh mà.

“Không phải.” Gia Ngộ lắc đầu, mái tóc cọ vào gối phát ra tiếng sột soạt. “Tiếng thở của anh hôm nay nhanh hơn bình thường một chút, cũng nặng hơn một chút.”

Gia Ngộ có một tật xấu không thể nói là tốt nhưng lại rất phiền phức. Cô thích tập trung lắng nghe một âm thanh nào đó trong những lúc thực sự yên tĩnh. Âm thanh đó càng nghe lại càng vang vọng bên tai cô, thậm chí còn ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô. Trừ khi bị ép phải dời đi sự chú ý, nếu không cô sẽ trở nên rất bực bội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận