Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dục Vọng Ngoài Ban Công Và Buổi Sáng Bị Giam Cầm
Gió đêm lùa qua ban công, mang theo hơi lạnh buốt giá của sương đêm, nhưng lại chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội giữa hai cơ thể quấn lấy nhau. Cố Như cắn chặt môi, cố ngăn tiếng rên rỉ sắp trào ra khỏi cổ họng, nhưng từng đợt ma sát mạnh mẽ từ phía sau khiến lý trí cô tan rã.
Dĩ Triệt không hề nương tay. Hắn ghim chặt cô vào lan can sắt lạnh lẽo, một tay giữ chặt eo nhỏ, tay kia luồn vào tóc cô, ép cô ngửa cổ ra sau để đón nhận những nụ hôn ướt át, chiếm hữu. Hắn thì thầm vào tai cô, giọng khản đặc, nhuốm màu sắc dục:
“Nói đi, Tiểu Như. Nói em muốn anh… hay là muốn anh dừng lại?”
Hắn ác độc dừng động tác ngay tại điểm mẫn cảm nhất, khiến Cố Như hụt hẫng đến run rẩy. Cô thở dốc, hai tay bám chặt vào thành lan can đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Sự xấu hổ vì đang trần trụi giữa trời đêm hòa lẫn với khao khát nguyên thủy khiến cô bật khóc nức nở.
“Ưm… em… em muốn anh… Triệt, đừng dừng lại…”
Chỉ đợi có thế, Dĩ Triệt gầm nhẹ một tiếng đầy thỏa mãn. Cự vật nóng hổi, căng cứng như thanh sắt nung đỏ lập tức thúc mạnh vào tận sâu bên trong hoa huyệt chật hẹp. Sự xâm nhập đột ngột và mạnh bạo khiến Cố Như cong người, tiếng hét bị nuốt trọn bởi nụ hôn cuồng loạn của hắn.
“Ngoan lắm. Bên trong em… nó đang siết lấy anh đến phát điên.”
Hắn vừa luật động, vừa buông những lời nói hư hỏng, đánh tan chút tự trọng cuối cùng của cô gái nhỏ. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông và tiếng rên rỉ kiều mị của người phụ nữ.
Cố Như cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão tố. Mỗi cú thúc của hắn đều chạm đến điểm sâu nhất, chạm đến linh hồn cô, khiến cô vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại. Hắn yêu cô theo cách của một con thú hoang, muốn nuốt chửng cô, muốn đánh dấu lên từng tấc da thịt này rằng cô là của riêng hắn.
“Aaa… ưm… Triệt… sâu quá…”
“Gọi tên anh nữa đi. Cho anh nghe giọng nói dâm đãng này của em.”
Dĩ Triệt thúc mạnh liên hồi, tốc độ nhanh đến mức Cố Như không kịp thở. Khoái cảm đánh úp như cơn thủy triều, nhấn chìm cô trong sự đê mê. Khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm, Dĩ Triệt gầm lên, phóng thích dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung cô, tưới tắm cho đóa hoa đang run rẩy kịch liệt.
Hắn vẫn chưa chịu rút ra, mà ôm chặt lấy cô từ phía sau, tham lam hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện với mùi hoan ái nồng nàn. Hắn xoay người cô lại, nâng khuôn mặt đẫm lệ và mồ hôi lên, hôn lên đôi môi sưng đỏ.
“Chúng ta vẫn chưa xong đâu, bảo bối.”
________________

Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi lên căn phòng bừa bộn quần áo và vương vãi những dấu tích của một đêm ân ái cuồng loạn. Tiếng chuông báo thức reo vang, xé toạc không gian yên tĩnh.
Cố Như nhíu mày, cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu. Cả người cô đau nhức như vừa bị xe cán qua, đặc biệt là vùng hạ bộ vẫn còn âm ỉ cảm giác sưng tấy. Cô với tay tắt báo thức, liếc nhìn đồng hồ. Đã 6 giờ 30 phút.
Hôm nay là lễ tốt nghiệp đại học – ngày trọng đại mà cô đã mong chờ suốt bốn năm qua. Ý nghĩ đó như một liều thuốc kích thích, khiến cô cố gắng gượng dậy. Nhưng ngay khi cô vừa nhúc nhích, một cánh tay rắn chắc như gọng kìm đã siết chặt lấy eo cô, kéo giật cô trở lại chiếc giường êm ái.
Tấm lưng trần của Cố Như dán chặt vào lồng ngực ấm nóng, rắn rỏi của người đàn ông phía sau. Hơi thở đều đều của Dĩ Triệt phả vào gáy cô, mang theo sự lười biếng và chiếm hữu quen thuộc. Dù đang ngủ say, hắn vẫn toát ra vẻ đẹp ma mị, nguy hiểm khiến trái tim cô lỡ nhịp. Hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt sắc bén, chiếc mũi cao thẳng và đôi môi mỏng bạc tình.
Hắn đẹp, một vẻ đẹp tàn khốc khiến phụ nữ vừa muốn lao vào, vừa muốn trốn chạy.
“Triệt…” Cố Như lay nhẹ cánh tay hắn, giọng nói vẫn còn khàn khàn vì đêm qua la hét quá nhiều. “Hôm nay em phải đi dự lễ tốt nghiệp. Dậy đi anh.”
Dĩ Triệt không mở mắt, chỉ hừ nhẹ trong cổ họng, rồi thuận thế xoay người đè lên cô. Trọng lượng cơ thể hắn khiến Cố Như khó thở, nhưng cũng mang lại cảm giác an toàn kỳ lạ. Hắn vùi đầu vào khe ngực mềm mại của cô, hít một hơi thật sâu mùi hương sữa tắm oải hương còn vương lại, lười biếng đáp:
“Còn sớm. Ngủ thêm chút nữa. 9 giờ anh đưa em đi.”
“Nhưng mà mọi người hẹn nhau 7 giờ tập trung rồi…” Cố Như yếu ớt phản kháng, bàn tay nhỏ bé đặt lên vai hắn muốn đẩy ra.
“Em dám đi gặp đám đàn ông đó sớm thế sao?” Giọng hắn trầm xuống, mang theo tia cảnh cáo lạnh lẽo dù mắt vẫn chưa mở. Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển xuống dưới, xoa nắn vòng eo nhỏ nhắn rồi trượt dần vào vùng tư mật nhạy cảm.
Cố Như giật mình, vội vàng giữ tay hắn lại, mặt đỏ bừng: “Không… không phải. Em chỉ muốn đến chụp ảnh kỷ niệm thôi. Anh đừng như vậy mà…”
Dĩ Triệt rốt cuộc cũng chịu mở mắt. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực thẳm nhìn chằm chằm vào cô. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười khiến Cố Như lạnh sống lưng.
“Ảnh kỷ niệm? Chụp với ai? Tên Vũ Hàn kia sao?”
Cái tên Vũ Hàn thốt ra từ miệng hắn sặc mùi thuốc súng. Cố Như biết, chỉ cần cô trả lời sai một câu, ngày lễ tốt nghiệp hôm nay sẽ biến thành ngày “giam cầm” trên giường. Cô vội vàng lắc đầu, chủ động rướn người hôn nhẹ lên môi hắn để xoa dịu con thú dữ.
“Không có. Em chỉ chụp với Tiểu An thôi. Anh đưa em đi nhé? Ông xã…”
Tiếng “ông xã” ngọt ngào như rót mật vào tai khiến cơ mặt Dĩ Triệt giãn ra đôi chút. Hắn hài lòng hôn đáp trả, nụ hôn sâu và triền miên như muốn rút cạn hơi thở của cô.
“Được. Nhưng trước khi đi, em phải ‘cho ăn’ anh đã.”
Chưa để Cố Như kịp phản ứng, hắn đã tách hai chân cô ra, một lần nữa vùi lấp cô trong cơn sóng tình dục buổi sáng, mặc kệ thời gian đang trôi đi, mặc kệ thế giới bên ngoài. Đối với hắn, Cố Như là cả thế giới, và hắn muốn giữ cô trong thế giới ấy mãi mãi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận