Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Hòa Đồng Trần cầm nước súc miệng, nhìn chai nước chỉ còn hơn nửa, hiếm khi không phát tác bệnh sach sẽ. Lát nữa bắt buộc hôn cô, để ý gì hôn gián tiếp bây giờ.
“Từ từ, cậu vào phòng vệ sinh dùng chỗ nước súc miệng còn lại…” Bích Lạc Trừng chỉ phòng vệ sinh bên phải sô pha, nói với Hòa Đồng Trần “Rửa nhỏ nhỏ ở dưới đi Không thì lát nữa tôi…”
Nước súc miệng tiêu diệt vi khuẩn, rửa qua cũng gọi là có còn hơn không.
Trông cái tên họ Hòa này cứ như thiếu nữ chưa trải đời, ¢hắc là ở sach. Nhưng có ở sach thì cũng là đồ chơi của đàn ông, cô không chạm môi được đâụ
Nhỏ nhỏ?
Hòa Đồng Trần không so đo với Bích Lạc Trừng, đi vào phòng vệ sinh.
Nghĩ đến lát nữa cô cúi xuống ngậm… Ừ, hình như đồ chơi của anh hơi ngóc dậy. Anh có chút mong đợi khó hiểu, không, chỉ là tác dụng͟͟ của thuốc kích dục, anh mong đợi gì hết.
Hòa Đồng Trần ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy Bích Lạc Trừng tay trái cầm che khuyết điểm, tay phải cầm bút kẻ mắt tô vẽ dưới xương quai xanh.
“Cậu làm gì đấy?”
“Ai mà biết lớn ca xã hội đen có giữ chữ tín không? Lỡ như, lỡ như tung đoạn phim này thì làm thế nào?”
Bích Lạc Trừng nhìn đạo diễn ở đằng kia, hạ thấp giọng nói với Hòa Đồng Trần “Đề phòng cẩn thận, tôi che nốt ruồi dưới xương quai xanh, vẽ thêm các nốt ruồi ở nơi khác. May mà tôi có mang bút kẻ mắt chống nước… Nếu có bị tung, chúng ta đổ cho dùng công nghệ đổi mặt, có chết cũng không nhận.”
“Cậu mượn dùng không? Chỉ cần cậu thề không bẻ cong Tiểu Cố Cố nhà tôi…”
Hòa Đồng Trần chớm nghe nhắc đến ba chữ Tiểu Cố Cố là bực. Anh xua tay, tỏ vẻ xin thứ cho kẻ bất tài.
Thấy Hòa Đồng Trần bỏ đi, cô giữ hắn “Ngại cái gì, tôi giúp, tôi hộ cho… Nốt ruồi ở xương quai xanh của cậu rấtbắt mắt, phải che.”
Cái tên này thí¢h Tiểu Cố Cố nhà cô vậy à? Tiểu Cố Cố ơi, anh phòng phòng thủ vững ¢hắc ranh giới cuối cùng nhé, đừng bị Hòa Đồng Trần bẻ cong
Nhắc đến nốt ruồi, cô và Hòa Đồng Trần vừa hay cùng có. Một người ở xương quai xanh bên trái, một người ở xương quai xanh bên phải, rấttrùng hợp.
Fan couple còn cắt ảnh so sánh, bảo không hổ là couple “Châu Liên Bích Hợp”, ngay cả nốt ruồi cùng đẹp đôi. Cô che mà hắn không che thì nguy hiểm cao…
Cô vạch cổ áo Hòa Đồng Trần, táp táp táp kem che khuyết điểm lên nốt rồi của hắn. Nghĩ ngợi lại bảo hắn ngước cằm, cổ cũng có nốt ruồi nhỏ. Hừ, yết hầu tên này gợi cảm thật…
Đạo diễn vẫy tay với hai người “Hai em đừng câu giờ nữa, sắp hết đá khô rồi, mau qua quay đi Tốt hơn hết quay một lần cho xong, tiết kiệm thời gian.”
Bích Lạc Trừng và Hòa Đồng Trần người trước người sau trèo lên giường la hán, tạo tư thế giống tɾong phim dạy.
Nhìn thấy đạo diễn bật máy quay ở các góc, Bích Lạc Trừng nghiến răng quyết tâm. Chết sớm hay chết muộn vẫn là chết, chi bằng chết sớm đầu thai sớm. Diễn đạt thì một lần là xong, chứ cứ nấn ná do dự không thả lỏng, ai mà biết phải diễn bao nhiêu lần…
Cô cởi dây lưng màu trắng, vạch áo ngoài.
Bờ vai trắng hồng tiếp xúc không khí lạnh, phù, hình như không nóng lắm.
“Tiên quân lớn nhân… Quỳnh Tuyết rấtnhớ, rấtnhớ của… của quý… của tiên quân lớn nhân ”
Bích Lạc Trừng nhũn người bổ nhào vào lòng Hòa Đồng Trần, gượng gạo ưỡn hai bầu ngực mềm mại nặng̝ trĩu “Ngài, ngài sờ ngực Quỳnh Tuyết đi… Ngực Quỳnh Tuyết căng quá, lâu rồi không được tiên quân sờ, ngực Quỳnh Tuyết rấttrống vắng… Muốn được tiên quân lớn nhân xoa bóp cho Quỳnh Tuyết…”
Ừm, hình như thuốc đã phát huy tác dụng͟͟.
Bầu ngực căng tức, núm vú mềm cũng nhô lên từ từ.
Trong cảm giác tê tê có thêm chút trống vắng. Phải làm sao đây? Hình như cô rấtmuốn hắn xoa bóp cho cô…
Hòa Đồng Trần ôm Bích Lạc Trừng tɾong lòng, nhìn cô nhập vai ngước đôi mắt đáng yêu nhìn mình.
Không biết lời thoại làm cô ngại hay tức, hay là do tác dụng͟͟ của cốc nước bỏ thuốc mà đuôi mắt hơi nhếch của cô vương sóng nước ướt át kiều diễm, run run lông mi.
Hòa Đồng Trần tự nhận có trái tim lạnh giá cũng suýt sa vào đôi mắt ướt át của cô “Hử? Tuyết Nhi mới xa bản tôn hai ngày đã dâm… đến mức này? Tuyết Nhi chỉ muốn bản tôn xoa ngực hay còn muốn làm vài việc khác…”
Mùi thơ๓ cơ thể cô lượn lờ trước mũi anh, hai bầu ngực căng tròn mềm mại áp sát.
Gì? Bích Lạc Trừng có bộ ngực to vậy sao? Chẳng lẽ cô biết xem bói nên mặc áo nâng ngực?
Anh liếc đôi mắt nghi ngờ nhìn xuống áo yếm cùng màu với áo ngoài. Cái yếm không che được hai đỉnh núi vểnh cao, căng tròn lại cũng mềm mại. Hai cung tròn bị ép gợi cảm, trẵng nõn mơ hồ…
Bích Lạc Trừng không để ý đôi mắt nhìn lung tung của Hòa Đồng Trần, bởi vì cơ thể cô đang bị ngọn lửa du͙c vọng thiêu đốt nhiễu loạn tâm trí.
“Quỳnh Tuyết rấttham lam, đương nhiên muốn tất cả… Muốn tiên quân lớn nhân xoa ngực cho Quỳnh Tuyết, xoa ma͙nh một chút…”
Cô không đợi được nữa, cầm tay Hòa Đồng Trần đặt vào bầu ngực tròn “Còn muốn tiên quân hôn miệng Quỳnh Tuyết, muốn… của quý vừa to lại dài của tiên quân lớn nhân chọc ma͙nh vào tɾong… lỗ nhỏ… rấtdâm rấtdâm của Quỳnh Tuyết…”
Bích Lạc Trừng rấtghét cô, tại sao cô nhớ giỏi thế, giỏi đến mức nhớ không sót chữ nào.
Tại sao đóng vai Quỳnh Tuyết tiên tử lạnh lùng, đâu có nói lời thoại xấu hổ, đâu có biết quyến rũ đàn ông
Nhưng mà, nhưng mà nếu không nói câu phải nói, thì cô cũng hơi muốn nói.
Chết tiệt, Hòa Đồng Trần đàn ông đàn ang kiểu gì mà xịt nước hoa. Hắn có biết cơ thể hắn thơ๓ mùi cỏ cây thanh mát bao vây cô làm cô ngột ngạt lắm không. Cô sắp không khống chế được bản thân, ưm, hình như bên dưới ướt hơn…
Chưa đợi bàn tay của Hòa Đồng Trần xoa bầu ngực căng tức khó chịu, Bích Lạc Trừng đã dán cánh môi hồng cắn nhẹ bờ môi man mát của hắn.
Học the0 bạn nữ xinh đẹp tɾong phim dạy diễn, thử thè lưỡi thơ๓ thăm dò nhưng đợi mãi chẳng thấy lưỡi của Hòa Đồng Trần đâụ
Bạn tôi có thể đừng cứng đờ như cục đá tɾong thời khắc then chốt được không.
Đây là nụ hôn đầu của cô đó.
Nụ hôn đầu lãng mạn đâu thể chỉ là cái chạm nhẹ, vừa chạm đã tách ra
Bích Lạc Trừng hết cách đành tự đẩy lưỡi vào tɾong miệng hắn.
Rất vất vả mới tìm thấy, quấn lưỡi dày của hắn mè nhe0 không chịu rời. Cô giữ nguyên tư thế thè nửa lưỡi, đảo qua đảo lại cái lưỡi ướt át của hắn.
Ừm, là vị nước súc miệng dưa hấu cô thí¢h nhất, có vẻ nụ hôn đầu không đến nỗi tệ như cô nghĩ…
Cứ hôn rồi lại mút, đột nhiên Hòa Đồng Trần đổi khách thành chủ. Bàn tay xoa bồng đào mềm tràn ra ngoài tay anh. Cắn ma͙nh cánh môi đỏ và lưỡi mềm. Thậm chí còn cùng mút nước miếng của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận