Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Phản Kháng Quyến Rũ Và Màn Ra Oai Của Nữ Vương
Phỉ Y Hân gạt mạnh cánh tay rắn chắc đang quấn chặt lấy eo mình ra, động tác dứt khoát nhưng lại mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy. Cô đứng dậy, sửa sang lại vạt áo sơ mi đã hơi xộc xệch, rồi bước vòng qua chiếc bàn làm việc rộng lớn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hoắc Đông Thần. Đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào hắn, ánh lên sự nghiêm túc nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò không thể che giấu.
“Dương Mỹ Na có thật là em họ anh không?” Cô hỏi, giọng nói trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo chút nghi hoặc.
Hoắc Đông Thần lười biếng dựa lưng vào ghế da cao cấp, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ. Hắn nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt cô, rồi thản nhiên buông một câu lạnh nhạt: “Cô ta là ai?”
Phỉ Y Hân sững người trong giây lát, rồi không kìm được mà lắc đầu, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt nhẹ nhàng. Thật tội nghiệp cho Dương Mỹ Na, cứ ngỡ mình là hoàng thân quốc thích, nào ngờ trong mắt vị “anh họ” cao cao tại thượng này, cô ta chẳng khác gì một hạt bụi vô danh. Câu trả lời của Hoắc Đông Thần tàn nhẫn, nhưng lại khiến Phỉ Y Hân cảm thấy hả hê một cách kỳ lạ.
________________

Tối hôm đó, một cơn bão ngầm quét qua tập đoàn Hoắc Viễn. Hàng loạt email nội bộ được gửi đi, màn hình điện thoại của các nhân viên sáng lên liên tục. Thông báo từ cấp trên trực tiếp, ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: ‘Bắt đầu từ ngày mai, trưởng thư ký mới của Hoắc Viễn sẽ là Phỉ Y Hân…’
Kèm theo đó là hồ sơ năng lực và hình ảnh của cô. Trong ảnh, Phỉ Y Hân mặc bộ vest công sở màu đen, ánh mắt sắc sảo, thần thái tự tin và kiêu hãnh. Đêm nay, chắc chắn sẽ có rất nhiều người mất ngủ vì sự thay đổi nhân sự đầy bất ngờ và chấn động này.
________________

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm mai vừa len lỏi qua những tấm kính cường lực của tòa nhà Hoắc Viễn, không khí làm việc còn chưa thực sự bắt đầu thì tại tầng cao nhất – nơi được coi là “thánh địa” quyền lực – đã xuất hiện một vị khách không mời.
Đó là một người phụ nữ vô cùng quyến rũ. Cô ta sở hữu thân hình nóng bỏng, chiếc áo sơ mi lụa mỏng manh ôm sát lấy bầu ngực căng tròn, hàng cúc phía trên buông lơi táo bạo để lộ khe ngực sâu hun hút. Chiếc váy ngắn xẻ tà cao chót vót, mỗi bước đi đều thấp thoáng đôi chân dài miên man, trắng muốt. Gương mặt cô ta được trang điểm kỹ lưỡng, toát lên vẻ sắc sảo nhưng đáy mắt lại hằn lên sự chế giễu và kiêu ngạo.
Cô ta đứng giữa sảnh chờ, giọng nói lảnh lót vang lên: “Hoắc tổng có ở đây không?”
Cô thư ký trực ban tên Như Mộng, người sở hữu mái tóc đen dài như suối và thân hình đồng hồ cát, vốn đang ấm ức vì chuyện Phỉ Y Hân được thăng chức, nay lại gặp phải kẻ chướng mắt sáng sớm nên không giữ được bình tĩnh. Cô ta liếc nhìn vị khách lạ mặt, giọng điệu đầy châm chọc: “Còn chưa tới giờ làm việc, cô nghĩ Hoắc tổng rảnh rỗi để tiếp cô sao? Muốn đến ‘cầu thực’ thì cũng nên biết lựa giờ hoàng đạo chứ!”
“Chát!”
Một âm thanh giòn tan vang lên, cắt ngang không gian tĩnh lặng. Như Mộng ôm lấy một bên má đỏ ửng, đôi mắt mở to bàng hoàng. Người phụ nữ kia vừa giáng một cái tát trời giáng, vẻ mặt đầy khinh miệt: “Một con thư ký bé nhỏ mà cũng dám ăn nói xấc xược như thế? Đạo đãi khách của Hoắc Viễn tốt thật đấy!”
Đúng lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một giọng nữ trầm thấp, đanh thép vang lên từ phía sau, lạnh lùng như băng giá: “Cô là ai? Cô là cái thá gì mà dám đến đây làm loạn? Có biết đây là Hoắc Viễn không?”
Cả hai người phụ nữ đều giật mình quay lại. Phỉ Y Hân đang sải bước tiến tới. Hôm nay cô mặc một bộ đồ công sở chỉnh tề, khí thế bức người tỏa ra từ cô khiến người ta lầm tưởng cô mới chính là bà chủ thực sự của nơi này. Đôi mắt cô sắc lạnh, xoáy sâu vào người phụ nữ lạ mặt.
“Tôi là Phó giám đốc công ty…” Cô ả kia định lên tiếng phân bua, cố gắng dùng chức vụ để trấn áp.
“Suỵt!”
Phỉ Y Hân đưa ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu im lặng. Cô ta chưa kịp hiểu chuyện gì thì Phỉ Y Hân đã vung tay lên cao.
“Chát… Chát!”
Hai cái tát liên tiếp, nhanh và mạnh mẽ, giáng thẳng xuống hai bên má của vị “Phó giám đốc”. Cô ta lảo đảo, hai tay ôm mặt, nước mắt lưng tròng vì đau đớn và nhục nhã, lắp bắp không tin nổi: “Cô… Cô dám…”
Phỉ Y Hân khoanh hai tay trước ngực, cằm hơi hất lên, ánh mắt nhìn xuống đầy vẻ bề trên: “Tôi không cần biết cô là ai. Dám vung tay đánh người của tôi ngay tại địa bàn của tôi, cô chán sống rồi sao?”
Sự uy nghiêm và tàn nhẫn trong ánh mắt Phỉ Y Hân khiến người phụ nữ kia run rẩy. Cô ta cố vớt vát chút tôn nghiêm cuối cùng, giọng điệu dịu đi đôi chút: “Tôi đến để bàn chuyện hợp tác với Hoắc Viễn, tôi đến từ công ty THL…”
Phỉ Y Hân cười khẩy, nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ: “Công ty THL? Một cái công ty đang thoi thóp trên bờ vực phá sản, dù là tổng giám đốc hay phó giám đốc thì cũng chỉ là những kẻ sắp thất nghiệp mà thôi! Dám đến đây hống hách sao?”
“Cô…” Cô ta cứng họng, mặt đỏ bừng vì bị vạch trần.
“Cô hãy cho tôi gặp Hoắc tổng, mọi chuyện đều có thể thương lượng,” cô ta cố gắng xuống nước.
Phỉ Y Hân lạnh lùng phán quyết: “Hoắc tổng bảo rằng anh ta không muốn tiếp những người nghèo đói đến nỗi quần áo chật ních, thiếu vải mà còn dám mặc ra đường như vậy! Xin thứ lỗi! Bảo vệ đâu, tiễn khách!”
Vừa dứt lời, cô ra hiệu cho nhân viên gọi bảo vệ. Người phụ nữ kia mặt cắt không còn giọt máu, muốn lao vào cấu xé nhưng khí thế của Phỉ Y Hân quá áp đảo, khiến cô ta chỉ biết ngậm ngùi bị lôi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề.
Như Mộng lúc này mới hoàn hồn, rụt rè tiến lại gần, lí nhí: “Cám… Cám ơn cô!”
Phỉ Y Hân quay sang, vẻ mặt nghiêm khắc không hề dịu đi: “Đây là lần đầu tôi nhắc nhở cô, cũng là lần cuối cùng. Sau này đừng có mà ăn nói thiếu suy nghĩ như thế trước mặt khách. Nếu không phải cô là cấp dưới của tôi, tôi sẽ không bao giờ ra tay cứu cô đâu!”
Lời nói lạnh lùng nhưng hành động bảo vệ cấp dưới đầy quyết đoán của Phỉ Y Hân đã khiến mọi người xung quanh, kể cả Như Mộng, phải nhìn cô bằng một ánh mắt khác – đầy nể phục và kính sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận