Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước tình cảm thâm tình của Vu Triều, Tạ Linh Lăng mỉm cười cho qua, nhưng cô không muốn mất vui vào lúc này, vì thế hôn lên miệng anh, lại sờ mặt anh theo bản năng mang theo một chút ý tứ làm nũng hỏi: “Vậy anh sẽ thích tôi bao nhiêu năm đây? ”

Vu Triều không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào, bởi vì anh cũng không biết mình sẽ thích cô bao nhiêu. 10 năm? 20 năm? Có lẽ cả đời? Anh chỉ khẳng định, từ trung học đến bây giờ, trong lòng anh không có ai khác, ngoại trừ cô.

Thấy Vu Triều trong lúc nhất thời không nói gì, Tạ Linh Lăng biết vấn đề này cô hỏi không đúng, cô cũng không muốn đi thảo luận những đề tài vô nghĩa này nữa, ngược lại hôn lên môi Vu Triều.

Quả nhiên, chỉ cần bịt miệng là được.

Mọi thứ tiến triển hài hòa hơn mong đợi, Tạ Linh Lăng cũng có chút ngoài ý muốn, cô thường xuyên nghe bạn bè nói đến chuyện tình dục, sẽ theo bản năng bài xích. Một mặt cảm thấy người lạ không sạch sẽ, thứ hai cũng không có nhu cầu này.

Nhưng đêm nay, có thể là do rượu, hoặc có lẽ là thời gian trống rỗng quá lâu, làm cho cô sinh suy nghĩ trong lòng.

Cảm giác cũng không tệ, thậm chí có thể nói rất tốt

Vóc dáng Vu Triều rất cao lớn và mạnh mẽ. Anh lập tức đứng dậy và bế Tạ Linh Lăng lên như một đứa trẻ, hai chân của cô quấn lên vòng eo của anh.

Tạ Linh Lăng còn chưa cảm nhận được tư thế được bế lên cao như này, cô thấy đầu mình sắp chạm tới trần nhà, theo bản năng hét một tiếng.

Vu Triều hiếm khi lộ ra nụ cười, mang theo một chút trêu chọc, nói với cô: “Yên tâm, huấn luyện trọng lượng hai trăm cân huấn luyện đối với tôi mà nói đều là chuyện nhỏ, tôi sẽ không để em ngã xuống đâu. ”

Tạ Linh Lăng tò mò hỏi: “Có phải anh đã ôm rất nhiều người không? ”

“Ừm.” Vu Triều nói, “Đều là nhu cầu công việc. ”

Tạ Linh Lăng nhướng mày: “Tôi biết, coi như tôi chưa nói gì. ”

Vu Triều nở nụ cười: “Ừ. ”

Tạ Linh Lăng phát hiện, lúc Vu Triều cười lên nhìn như ánh mặt trời, hàm răng của anh chỉnh tề trắng nõn, đường cằm rõ ràng, bình tĩnh mà không mất đi ánh nắng.

Vu Triều nhớ rõ Tạ Linh Lăng nói muốn tắm, anh bế cô vào phòng tắm rồi đặt cô xuống.

Tạ Linh Lăng đánh giá phòng tắm không lớn không nhỏ này một chút, chỉ có mấy mét vuông, trên tường và trên mặt đất đều trải gạch men màu trắng sứ, lắp đặt vòi hoa sen, một bên là bồn cầu, trên kệ đặt sữa tắm và dầu gội đầu, ngoài ra không còn gì khác. Cho dù không gian không lớn, nhưng bởi vì sạch sẽ gọn gàng, trông rất sảng khoái.

Vu Triều nói với Tạ Linh Lăng: “Tôi đi lấy khăn sạch và quần áo, em có phiền mặc đồ của tôi không?”

Tạ Linh Lăng lắc đầu: “Tôi không ngại. ”

Vu Triều quay lại lấy đồ một lúc sau mới quay về, thấy Tạ Linh Lăng còn chưa bắt đầu tắm, anh hỏi: “Sao vậy?”

Tạ Linh Lăng lông mày cong cong: “Chờ anh đó. ”

“Chờ tôi?”

Tạ Linh Lăng gật đầu: “Chờ anh cùng nhau tắm đó. ”

Ngay khi Tạ Linh Lăng nói xong những lời này, cô đã thấy tai của Vu Triều đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hiển nhiên Vu Triều không nghĩ tới Tạ Linh Lăng sẽ mời anh làm chuyện này, anh tiến cũng không được, lui cũng không xong.

Một người đàn ông cao lớn gần như chiếm hết toàn bộ phòng tắm, vào lúc này sẽ làm cho người đối diện rất căng thẳng, điều này thực sự làm cho Tạ Linh Lăng cảm thấy như được quay trở lại thời kỳ yêu đương trong sáng.

Tạ Linh Lăng bật cười, không ngừng trêu chọc anh: “Đúng rồi, ở nhà anh có bao cao su không?”

Vẻ mặt kiên quyết của Vu Triều, ban đầu chỉ có lỗ tai đỏ bừng, bây giờ mặt đã bắt đầu đỏ bừng theo, anh thành thật lắc đầu, bộ dáng trông có chút ngây thơ đáng yêu. Quả nhiên, một người đàn ông to lớn chân tay phát triển có chút dễ thương.

Tạ Linh Lăng đóng cửa phòng tắm lại trước, giống như nữ chủ nhân của nhà này dặn dò Vu Triều: “Vậy bây giờ anh đi mua ngay đi, đừng để tôi chờ lâu đấy. ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận