Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Ma Trở Về
Chiếc taxi lao đi trong đêm, ánh đèn đường nhòe đi, hòa vào dòng nước mắt nóng hổi của Hoa Thiên Tuyết . Cô đang làm cái quái gì thế này? Nỗi nhớ nhung, sự tò mò, hay chỉ là một chút ảo vọng cuối cùng đang thúc đẩy cô?
Một năm.
Một năm hắn chết. Một năm cô sống trong địa ngục.
Và giờ hắn trở về. Trở thành một người khác. Đứng trên sân khấu, lạnh lùng phủ nhận cô .
Tại sao hắn không chết? Tại sao hắn lại vờ như không quen cô? Hắn đã quên lời hứa bảo vệ cô rồi sao? Hay… hắn chưa bao giờ yêu cô?
Cổ họng cô nghẹn đắng. Cuộc đời cô, rốt cuộc cũng chỉ là một trò đùa vô tình của số phận . Kẻ cô yêu (Hạ Vũ) thì chà đạp cô. Kẻ yêu cô (Tuấn Kiệt) thì lừa dối cô.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa biệt thự trắng nguy nga, tráng lệ, khác xa cái lồng giam u ám của Hạ Vũ [289, 290]. Nơi đây có vườn hoa bách hợp, có xích đu trắng . Nó giống như một ngôi nhà trong mơ, một tổ ấm thật sự .
Cô bước vào, trái tim run rẩy. Và rồi, nó vỡ nát.
Giữa phòng khách, một tấm ảnh cưới khổng lồ. Lý Mẫn Hạo. Và Bạch Nhu . Chị ta đang hạnh phúc hôn lên má hắn .
Hóa ra, đây là lý do hắn phủ nhận mình.
Cô dạo quanh ngôi nhà như một bóng ma. Cô tìm phòng hắn. Cánh cửa phòng lớn nhất hé mở .
Bên trong tối om. Cô với tay bật công tắc. Ánh đèn vàng cam ấm áp lan tỏa…
Và đập vào mắt cô, là một thân hình nam nhân trần trụi, đang nằm sấp ngủ say sưa trên chiếc giường lớn . Tấm chăn mỏng chỉ che hờ hững phần hông, để lộ tấm lưng màu đồng săn chắc, vạm vỡ .
Là hắn.
Tim cô như ngừng đập.
Hơi thở cô dồn dập. Cô muốn quay đi, nhưng chân không nhấc nổi. Cô nhìn hắn. Nhìn cái gáy quen thuộc, nhìn vầng trán mà cô từng ao ước được hôn lên.
Cô buồn bã, run rẩy đưa tay lên, lướt nhẹ trên làn da nóng rẫy ấy . Vẫn là cảm giác này. Vẫn là hơi ấm này.
Nhưng cô không còn tư cách. Cô rụt tay lại. Hắn giờ đã là chồng của Bạch Nhu . Cô là cái thá gì?
Cô quay lưng, cố gắng bước đi thật nhẹ . Cô không đủ can đảm để hỏi. Cô sợ phải nghe sự thật.
Cô chỉ cần biết hắn còn sống, sống rất tốt, vậy là đủ rồi .
Cô sẽ quay về cái địa ngục của mình. Tiếp tục làm con thú cưng cho Dương Hạ Vũ .
Nhưng…
“A!”
Bàn tay to lớn của hắn đã chụp lấy cổ tay cô . Một lực kéo mạnh khủng khiếp. Cô không kịp hoàn hồn, cả thân hình nhỏ bé đã bị kéo ngã, bay thẳng lên giường, nằm gọn trong lồng ngực rắn chắc của hắn .
Hắn tháo chiếc bịt mắt ngủ. Đôi mắt cậu ta mở ra, ôn nhu, trong veo, nhưng không còn nụ cười tinh ranh ngày xưa. Chỉ còn sự mệt mỏi và… một nỗi buồn sâu thẳm .
Hắn không nói gì. Hắn vùi khuôn mặt mệt mỏi vào hõm vai cô, hít một hơi thật sâu, như kẻ chết đuối vớ được không khí .
“Hoa Thiên Tuyết…” Giọng hắn khàn đặc. “Tớ nhớ cậu. Nhớ cậu rất nhiều.”
Nhắm chặt mi mắt, hắn siết cô chặt hơn. Hắn nhớ cô đến phát điên . Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này? Tại sao hắn lại phải lừa dối cô?
Nước mắt cô lập tức trào ra. Hắn nhớ cô! Hắn không quên cô!
“Tuấn Kiệt! Tớ cũng nhớ cậu!” Cô ôm chặt lấy hắn. Nỗi nhớ quặn thắt, niềm vui vỡ òa.
Nhưng rồi cô sực tỉnh. Cô đẩy hắn ra.
“Tại sao?” Cô đấm vào ngực hắn, giọng trách mắng. “Tại sao cậu lại vờ chết? Tại sao lại nói không quen biết tớ? Tại sao lừa dối tớ? Hả? Cậu có biết tớ đã đau lòng thế nào không?”
Lý Mẫn Hạo nhói buốt. Hắn ôm cô chặt hơn, không cho cô đẩy ra.
“Tớ xin lỗi… Tớ xin lỗi, Tuyết à… Nhưng hãy tin tớ. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, tớ vẫn yêu cậu. Yêu rất nhiều.”
“Không tin!”
Cô xô hắn ra, ngồi bật dậy, leo khỏi giường. Khuôn mặt cô đẫm lệ.
“Tôi không muốn tin nữa!” Cô đã đặt hy vọng vào hắn một lần, và cái cô nhận lại là cái chết của hắn, là địa ngục của cô. Giờ hắn trở về, bên cạnh người đàn bà khác, nói yêu cô?
Cô giật mạnh cổ tay, nhất quyết rời đi.
Lý Mẫn Hạo không can tâm . Hắn yêu cô, nhưng hắn không thể phản bội lại kế hoạch của cha và anh trai . Hắn đã đi đúng kế hoạch bao năm qua…
Đột nhiên, ánh mắt hắn đảo nhanh ra cửa sổ.
Một chiếc BMW Vision màu bạc vừa dừng lại.
Chết tiệt! Con thú hung dữ đó đã đánh hơi tới đây!
Hắn không còn lựa chọn nào khác. Kế hoạch phải thay đổi.
Trong một giây, sự ôn nhu biến mất. Thay vào đó là ánh mắt chiếm hữu điên cuồng.
Hắn nhào tới, đè ngửa Hoa Thiên Tuyết xuống giường . Hắn khóa chặt hai tay cô trên đầu .
“Kiệt! Cậu… cậu làm gì vậy? Buông ra!”
Cô hét lên. Nhưng hắn như biến thành người khác.
Xoẹt!
Hắn xé toạc bộ đầm hồng nhạt trên người cô . Làn da trắng nõn, mịn màng của cô phơi bày trước mắt hắn. Hắn điên cuồng cúi xuống, mút mạnh vào cần cổ, vào xương quai xanh, vào những phần da thịt nhạy cảm nhất, tạo nên những dấu hôn đỏ ửng, thâm tím .
Thiên Tuyết vùng vẫy. Cô sợ hãi. Nước mắt lại rơi . Đây không phải Tuấn Kiệt của cô.
Cô gồng người, đạp loạn xạ, làm bộ ngực sữa vung cao, áp sát hơn vào mặt hắn .
Lý Mẫn Hạo cắn chặt môi dưới . Con cặc của hắn đã căng cứng đến phát đau. Dục vọng chiếm giữ lý trí hắn . Luồng điện chạy dọc xuống bụng dưới, râm ran, khó chịu. Hắn muốn đâm vào cô ngay lập tức .
Nhưng hắn không được làm thế. Hắn không thể tổn thương cô quá sâu. Kế hoạch không cho phép…
Hắn phải kiềm nén.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận