Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Mạo Hiểm
Đao Đầu không nhịn được mở lời: “Hai cậu quen nhau à?”
Cừ Chiêu gật đầu, “Ừ. Bạn học cấp hai, cấp ba.”
Mọi người ồ lên, ra là vậy.
Coi như đã mở đầu câu chuyện, những đề tài sau đó trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhưng Cừ Chiêu và Tuế Hòa bất giác bị mọi người tách riêng ra… Hai người này quen nhau, lại trông vô cùng ăn ý, chẳng giống đến tham gia giao lưu kết bạn chút nào… mà giống đến hẹn hò hơn.
Mặt khác, ba cậu bạn trai còn lại không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Như vậy cũng tốt, bớt được một đối thủ nặng ký là Cừ Chiêu. Dù sao người xuất sắc như Tuế Hòa rất hiếm, nhưng ít ra cục diện cũng trở nên công bằng hơn cho mỗi người.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ. Đến lúc sắp kết thúc, mọi người trao đổi cách liên lạc.
Lưu lại số điện thoại của cô gái mình thấy ổn, Đao Đầu vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn tăng hai, tiếp tục chọn quán.
Mấy người khác không có ý kiến gì, chỉ còn Tuế Hòa và Cừ Chiêu chưa lên tiếng.
Mọi người theo bản năng nhìn về phía Tuế Hòa, như thể chỉ cần Tuế Hòa đồng ý đi thì Cừ Chiêu cũng sẽ đi.
Bị nhiều ánh mắt nhìn vào như vậy, Tuế Hòa muốn từ chối cũng khó, huống chi cô vốn không quen từ chối người khác.
“Đi thôi, dù sao mai cũng là ngày nghỉ mà.”
Cừ Chiêu gật đầu tiếp lời: “Dù sao mai cũng là ngày nghỉ.”
Vậy có nghĩa là đi.
Đao Đầu chọn một quán bar gần đại học C và đại học J.
Thời gian vẫn còn sớm, khách đến quán chưa đông lắm. Hơn nữa Đao Đầu đã có kế hoạch từ trước, đặt sẵn một dãy ghế lô dài. Tám người lần lượt ngồi xuống, về cơ bản là một nam một nữ ngồi xen kẽ.
Lần này, Cừ Chiêu và Tuế Hòa ngồi cạnh nhau.
Khoảng cách gần đến nỗi Cừ Chiêu chỉ cần hít sâu một hơi là có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Tuế Hòa.
Đĩa trái cây được đưa lên. Cừ Chiêu giữ lại, kéo đến trước mặt Tuế Hòa, ghé sát vào cô nói nhỏ: “Ăn nhiều hoa quả vào.”
Tuế Hòa bình tĩnh nghiêng mặt đi, cô cười cười, “Ừ.”
Lúc này chưa phải giờ cao điểm, tiếng nhạc không quá lớn. Đao Đầu vỗ tay, cao giọng: “Nhân lúc còn ít người, chúng ta chơi một trò chơi đi.”
“Chơi trò gì?” Liên Kiều Kiều hưởng ứng.
“Nói thật hay mạo hiểm.”
Trò chơi này không mới lạ, nhưng cảm giác kích thích thì chưa bao giờ giảm bớt, luôn có thể hâm nóng bầu không khí hiệu quả.
Vì thế, mấy người ở đây đều không phản đối.
Luật chơi đơn giản: người lắc xúc xắc được điểm cao nhất sẽ có quyền đặt câu hỏi cho người có điểm thấp nhất. Người thua nếu không trả lời được, có thể chọn mạo hiểm để chịu phạt. Nếu có điểm bằng nhau, sẽ oẳn tù tì để phân định thắng thua.
Vòng đầu tiên, Chung Vọng điểm nhỏ nhất, Tuế Hòa điểm lớn nhất. Nhưng họ giờ đây gần như là người xa lạ, trong chốc lát Tuế Hòa không biết nên hỏi gì cho phù hợp, đành thuận theo ý kiến số đông hỏi hắn: “Cậu yêu mấy lần rồi?”
Vừa hỏi xong, Đao Đầu vội ngắt lời: “Dễ quá, dễ quá, phải hỏi câu nào thú vị hơn chứ!”
Chung Vọng lập tức trả lời: “Ba lần! Nói lời phải giữ lấy lời, không được đổi ý. Tiếp tục, tiếp tục!”
Sau ba lượt chơi, Tuế Hòa vẫn là người có điểm cao nhất. Những người khác buồn bực: “Có phải chỗ đó có độc không vậy?”
Tuế Hòa chớp mắt, cười đáng yêu: “Ông trời ưu ái tớ thôi.”
Nhưng mà, sự thật chứng minh, con người không nên quá tự mãn.
Đến lượt thứ năm, Tuế Hòa đạt điểm thấp nhất.
“Ai cao nhất thế?” Cô hỏi.
Cừ Chiêu mở nắp hộp xúc xắc, nhìn một vòng, khóe miệng bất giác nhếch lên: “Tớ.”
Mọi người im lặng một giây, rồi tức khắc ồ lên: “Hỏi câu khó vào, hỏi câu khó vào!”
Có lẽ đã đến giờ cao điểm, tiếng nhạc bắt đầu lớn dần lên, màng nhĩ Tuế Hòa bị chấn động mạnh. Cô nhìn Cừ Chiêu đang cười, đột nhiên có chút sợ hãi câu hỏi hắn sắp đưa ra.
Cừ Chiêu có thể hỏi cô tại sao lại xa cách suốt ba năm qua không?
Nếu hỏi, cô nên trả lời thế nào?
Tuế Hòa cũng không thể lấy lý do mình trọng sinh ra được. Ngoài việc dùng sáu năm để cố gắng thay đổi tam quan của một kẻ sát nhân tương lai, cuộc sống của cô vẫn luôn đi theo quỹ đạo cũ, cố gắng lặp lại con đường kiếp trước, bình thản làm một “con cá mặn” cả đời là mong muốn lớn nhất của cô.
(Tam quan bao gồm: thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan.)
(Cá mặn (từ lóng trên mạng): Ban đầu ám chỉ xác chết. Sau này chỉ những người không muốn làm việc, không muốn thay đổi hiện trạng.)
Cô đối tốt với Cừ Chiêu, không có nghĩa là cô không có cuộc sống của riêng mình. Nếu Cừ Chiêu nhờ sự giúp đỡ của cô mà sống tốt hơn, và cô nhận thấy Cừ Chiêu không còn đi vào con đường sa đọa nữa, vậy thì cô cũng nên đi con đường của mình.
Luôn ở bên một người, cuộc sống sẽ rất nhàm chán, trọng sinh cũng chẳng còn ý nghĩa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận