Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Đĩnh Ngôn chẳng buồn phản ứng: “Còn nói vớ vẩn nữa thì biến.”

“Ấy đừng…” Cố Khê Viễn không kìm nổi lòng hiếu kỳ đang trỗi dậy, “Tôi chưa tiêu hóa được chuyện cậu kim ốc tàng Kiều thôi mà. Mà này, chẳng may đám kia mà hay tin …”

“Cố Khê Viễn.” Giọng người đàn ông trầm xuống, mang ý cảnh cáo: “Cậu thừa biết tôi xưa nay ghét người khác quản lý việc riêng của tôi.”

“Hơn nữa, cô bé chỉ là học sinh của tôi thôi.”

Cố Khê Viễn bỗng bật cười, cặp mắt đào hoa híp thành một đường thẳng: “Thầy Tống này, đã bao giờ có ai bảo thầy trông rất đáng yêu lúc dối lòng chưa?”

***

Về đến nhà, Tô Anh nằm vùi trên sô-pha mềm mại, vòng tay ôm gối cười ngây ngô. Tiếng chuông di động bỗng reo vang, cô chống người ngồi dậy, thấy người gọi đến là Bánh Bao Đậu thì lướt tay mở loa ngoài.

“Sao rồi sao rồi? Hôm nay đánh úp thành công không?”

Tô Anh đứng dậy, buộc cao thác tóc đen mượt, để lộ gương mặt thon nhỏ sạch sẽ: “Có.”

Ở đầu bên kia, Bánh Bao Đậu toe toét: “Tao biết ngay mà, Tô đại tiểu thư mà đã ra tay thì thắng là cái chắc.”

Lời này vừa dứt, Tô Anh bỗng ỉu xìu.

Trên thực tế, cô hoàn toàn không nắm bắt được suy nghĩ của Tống Đĩnh Ngôn. Anh dịu dàng mà lại giữ chừng mực, vẫn luôn duy trì khoảng cách không gần không xa, khiến cô không dám mạnh bạo.

“Bánh Bao Đậu.” Tô Anh khẽ thở dài: “Mày còn đường nào nhanh hơn không?”

Từ nhỏ Tô Anh đã không có khiếu theo đuổi phái nam, thế nên những trò chòng ghẹo bạo dạn trước đó đều do Bánh Bao Đậu bày mưu, còn cô dựa vào đó mà tùy cơ ứng biến.

“Sao thế?” Bánh Bao Đậu cười hềnh hệch, xen lẫn tiếng chóp chép: “Vội làm thịt thầy Tống đấy à?”

Tô Anh nghiêm túc đáp: “Chứ gì.”

“Khụ khụ khụ…” Bánh Đậu lại một lần nữa mắc nghẹn, thều thào đề nghị: “Mày muốn nhanh thì cứ cởi sạch bách rồi nhào vào lòng thầy ấy là xong.”

Tô Anh đăm chiêu, hỏi: “Vậy cũng xuôi hả?”

“Dĩ nhiên. Này nhé, đàn ông bình thường mà thấy cặp bánh bao trước ngực mày…”

Theo bản năng, Tô Anh cúi xuống nhìn nơi cao vút nào đó, mặt đỏ bừng lên: “Này!”

Bánh Bao Đậu vội vàng đổi cách nói: “Ý tao là, đàn ông bình thường mà thấy mày thì đều sẽ mất khống chế hết.”

“Trừ phi…”

“Sao?”

“Trừ phi thầy ấy không có hứng với phụ nữ.”

Tô Anh cứng họng, chỉ vừa mường tượng thôi đã thấy váng vất. Thật lâu sau, cô gắt lên: “Mày đừng có nói vớ vẩn.”

Tiếng cười xấu xa của Bánh Bao Đậu truyền qua di động, vờn quanh tai cô.

“Mày thử một cái chẳng phải sẽ biết ngay sao?”

Khi Tống Đĩnh Ngôn về đến nhà thì đã là quá nửa đêm.

Bữa tiệc mấy cậu bạn nối khố tổ chức hết sức ầm ĩ, bản thân anh ưa yên tĩnh nên mất kiên nhẫn rất nhanh, tự ngồi tự uống chút rượu vang đỏ.

Sau khi chuếnh choáng say, trông anh không còn điềm nhiên như thường ngày mà toát lên vẻ biếng nhác tùy ý.

Rượu thấm dần vào ruột gan, vào đến thang máy, cơ thể anh bất giác trở nên khô nóng trong không gian thinh lặng. Anh nâng tay cởi hai chiếc khuy trước ngực, từng thớ cơ thớ thịt rắn rỏi thấp thoáng nơi cổ áo rộng mở.

Đến khi anh ra khỏi thang máy, hít không khí trong lành vào phổi, men say hoàn toàn bốc lên.

Tống Đĩnh Ngôn vừa mở mật mã phòng thì một người bước ra từ cánh cửa đối diện. Anh quay đầu, ánh mắt thoáng sững lại, bóng hình yểu điệu của người con gái in sâu vào mắt.

“Thầy Tống.” Tô Anh dán mắt vào gương mặt đỏ lựng của anh, rảo bước đến gần. Ngửi được mùi rượu thoang thoảng, cô ngớ người: “Thầy uống rượu đấy ạ?”

Anh cụp mắt nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, “Ừ.”

Thấy cô gái nhỏ ngơ ngác nhìn mình, anh hỏi: “Muộn thế này rồi mà sao em còn chưa ngủ?”

Trên thực tế, Tô Anh vẫn luôn trộm lia mắt qua cổ áo hơi mở của anh, làn da trắng ngần kia khiến cô miệng khô lưỡi đắng.

Hình ảnh đầy vẻ cấm dục này thật là trí mạng.

“Em có thể mượn phòng tắm của thầy không?” Cô gắng nói với vẻ chân thành nhất có thể, “Phòng tắm nhà em hỏng rồi ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận